Saturday, July 21, 2007
Vuông - Tròn
Hình tròn
Hình vuông
Hai hình hoàn toàn khác nhau – hiển nhiên
Đứng cạnh nhau là 2 vật thể tách biệt
Nhưng nếu chúng là một cặp
(Vì chúng không chọn một hình vuông hay hình tròn khác cho hòa hợp với mình)
Thì ???
Vuông sẽ hoàn toàn tròn
Hay
Tròn sẽ hoàn toàn vuông
Để phù hợp
Thế tại sao không là
Tròn sẽ hơi vuông và
Vuông sẽ hơi tròn
Chúng tự biến mình thành hai hình không hoàn hảo, khác mọi hình còn lại
Nhưng quan trọng
Tuy là hai vật hể khác lạ
(không tròn cũng không vuông)
Nhưng khi ghép đôi
Chúng lại là một cặp hoàn hảo
Đừng đánh mất cái tôi của mình cho phù hợp với người khác, cái tôi đó là chính là điều mà người khác thích ở mình. Thay đổi nhưng vẫn giữ cái bản ngã của mình. Không phù hợp về một mặt hay tất cả các mặt. Điều đó không quan trong. Quan trọng là cảm giác khi ở bên nhau, khi đã xác định được tình cảm của mình thì tròn hay vuông không còn quan trọng nữa. Đặt cạnh nhau hay lồng vào nhau không còn ý nghĩa.Ranh giới đã không còn. Tròn hay vuông chỉ là một mà thôi.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|5:44 PM|
Sunday, January 14, 2007
Cinderela *_*

Em lại là em , một cô bé Lọ Lem
Lại mong chờ nàng tiên với trăm ngàn phép lạ
Giày thuỷ tinh em rơi trong đêm nào cổ tích
Chuông đồng hồ mười hai tiếng ngân vang ...
Chuông đồng hồ mười hai tiếng điểm lên
Giấc mơ hạnh phúc vội vàng qua ... nuối tiếc ...
Trái bí ngô trở về là nguyên dạng
Áo váy lụa là thành mảnh vá che thân ...
Em lặng lẽ sống đời mình cô quạnh
Nước mắt từng đêm rửa sạch vết lấm lem
Nước mắt từng đêm ướt đẫm gối em nằm
Nước mắt từng đêm kết tinh thành ảnh ảo .
Em lại là em , một cô gái Lọ Lem
Có lẽ cũng khát thèm cho mình chàng hoàng tử
Người sẽ dịu dàng nâng bàn tay bé nhỏ
Dìu bước cùng em trong điệu nhảy mơ huyền .
Mỗi đêm trước mười hai giờ nhớ hoá thành công chúa
Ngồi vào cỗ xe tuấn mã đến hoàng cung
Rồi xoay nhẹ nhàng theo khúc nhạc thần tiên
Tìm hạnh phúc cho riêng mình ít ỏi ...
Lại là mình nghe cô bé Lọ Lem
Hoàng tử sẽ tìm được em cho niềm vui đoàn tụ .
Chiếc giày còn ở lại lưu dấu hài thiếu nữ
Cho chàng trai tìm không lạc mất người xa .
Giấc mộng vô thường , giấc mộng cao xa
Chẳng ai đánh thuế , em đừng dừng mơ ước ...
Em là cô bé Lọ Lem ngày xưa cũ
Lắng nghe chuông đồng hồ gõ mười hai nhịp đêm ...
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:02 AM|
Saturday, January 13, 2007
Rồi đất nước bước ra từ huyền thoại
Cổ tích vỡ òa thành trăm mảnh đơn côi
Chàng hoàng tử lang thang tìm công chúa
Công chúa đâu giữa mảnh vụn cuộc đời
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:43 AM|
Saturday, December 02, 2006
Miếng ghép!
Tình yêu như trò chơi xếp hình
Em lắp những miếng ghép
để tạo nên...
... sự thật!
Lắp xuôi
Lắp ngược
Em lựa hình vào khuôn
như muốn tình em...
... trọn vẹn
Em xếp
Em mải mê
tìm kiếm
Những miếng ghép cho kín khuôn hình
Như những bước đi trên con phố vắng
Tìm lối về...
Nhưng,
Chợt em bỗng hoảng sợ
Khi em không thể tìm thấy
một miếng ghép,
để lấp kín lỗ hổng trái tim anh
Em đảo bới
Kiếm tìm trong hy vọng
Miếng ghép kia,
hay là trái tim anh
Nhưng vô ích,
Em sẽ không bao giờ tìm thấy
Nó đã bị cuốn theo dòng chảy của thời gian
Lạc lõng
trong đống giấy nhàu cũ nát
Mà có lẽ
Em đã quên mất...
... từ lâu
Em đi tìm
Tìm miếng ghép ấy
Như tìm lại mình trong trái tim anh,
Như muốn đón nhận
một chuyện tình hoàn chỉnh
Mà chính em...
... Đã phá tự bao giờ???
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:00 AM|
Wednesday, October 11, 2006
Nếu mà được chết đi 1 lúc...
Nếu mà được chết đi một lúc
Chắc đã bình yên hơn giấc ngủ dài ?
Đừng có dại chui đầu vào địa ngục
Sợ chẳng còn gan để chết thật đâu
Nếu mà được chết đi một lúc
Sẽ có nhiều thứ đáng để xem
Lòng nhân gian khóc cười-cười khóc
Tỉnh dậy e có ngán cuộc đời?
Nếu mà được chết đi một lúc
Một lúc thôi đủ để hiểu nhiều điều
Để biết đâu là nụ cười tẩm thuốc
Giọt lệ kia liệu phải chảy từ tim?
Ừ, mà nếu được chết đi một lúc
Nhà xác kia lạnh cóng vẫn là gì?
Bởi là nơi thiên thu và vĩnh cửu
Giữa cuộc đời đôi lúc vẫn lạnh ghê
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:57 PM|
Saturday, October 07, 2006
Nếu bây giờ em yêu anh thì sao ?
Nếu bây giờ em yêu anh thì sao
Yêu một người vẫn đang Yêu người khác
Yêu một người bằng trái tim ngơ ngác
Một trái tim chưa sai nhịp lần nào
Nếu bây giờ em yêu anh thì sao
Dù anh đến rồi đi không dấu vết
Dù không ít lần em vô cùng mỏi mệt
Lo nghĩ nhiều...mà anh quá vô tâm
Nếu bây giờ em yêu anh thì sao
Vẫn biết rằng chẳng bao giờ anh nói
Nhưng thao thức cùng em câu hỏi
Nếu bây giờ
em yêu anh
thì sao ...?!










Glittery texts by bigoo.ws
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|9:51 PM|
Sunday, August 06, 2006
Không thể và Có thể...
Em nói rằng em phải ra đi
Không thể yêu anh như lời đầu tiên đã hứa
Em đã đi, anh không cách gì níu giữ
Không thể thật rồi, anh cố gắng làm chi!
Rồi ngày qua ngày thấm thía nỗi chia ly
Em giật mình nhận ra điều không thể
Có lẽ nào cuộc đời vô tình thế
Đã yêu nhau mà chẳng đến với nhau!
Anh khóc rồi em có khóc đâu
Anh là đàn ông nước mắt kia quá mặn
Em không khóc nhưng thấm nhoà nước mắt
Điều không thể kia thành vô nghĩa mất rồi
Em muôn đời vẫn thế mà thôi
Dù đến với anh có điều gì không trọn vẹn
Dù quá khứ em quay lưng lỗi hẹn
Có lẽ nào không thể ở bên nhau?
Anh khóc rồi à! đừng khóc nữa em đau
Không ai biết khi nào không thể
Và một ngày biết đâu lại thế
Em lại trở về, có thể ở bên anh
Ranh giới này thật quá mỏng manh
Em đứng giữa hai điều mong manh thành có thể...
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:52 PM|
Thứ 7...
Em quen vắng anh. Thứ bẩy
Ở nhà đọc sách, làm thơ.
Ở nhà ngắm trăng, đùa gió
Một mình ngồi nghĩ vẩn vơ
Em quen vắng anh. Thất bại
Chỉ biết gom nhặt đầy hòm
Chỉ biết một mình trơ trọi
Khóc òa - để cứng rắn hơn!
Em quen nói chuyện với anh
Qua tầm hình chụp chung hai đứa
Quen từ tim ra ngọn lửa
Khi một mình đơn độc trong đêm
Hôm nay thứ bẩy không tên
Lại có người tặng hoa em đấy
Vẫn từ chối - bởi em tin đâu đó
Anh đang về - và sẽ đến với em.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:51 PM|
Hãy cho Em làm một vì sao nhỏ...
Xin hãy cho em làm 1 vì Sao nhỏ
Một vì Sao đơn độc giữa trời xanh
Trăng đứng bên mà Sao chẳng được gần
Sao em tủi- Trăng anh nào có biết!
Hãy cho em 1 điều ước thuần khiết
Em ước Sao mãi mãi ở cạnh Trăng
Có thể là sự thật ko anh?
Khi khoảng cách Sao và Trăng quá lớn!
Em ko ước mình là Sao nhỏ nữa
Em muốn em là cô bé của anh
Được anh yêu, em làm nũng, anh chìu
Em muốn được vòng tay anh ôm siết
Ước gì đây? Khi em đã đánh mất
Một tiếng yêu em ko ngỏ cùng anh
Một nụ hôn hờ hững ở sau lưng
Em chẳng dám cùng anh sánh bước
Tại sao em vô tâm và quá đáng
Dẫm nát tim anh mà em ngỡ cỏ êm
Để giờ đây anh mãi cách xa em
Anh hờ hững làm tim em đau nhói
Có hay ko khi anh giúp em biết
Trả nợ tình tim cũng phải nát tan
Tiếng hợp tan giờ chắc anh chẳng màng
Tim em nát khi anh quay lưng bước.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:50 PM|
Cuối chân trời mây và biển gặp nhau !
Cuối chân trời, mây và biển gặp nhau
Nhưng mây tránh nụ hôn nồng của biển.
Bởi mây biết đêm ngày bờ vẫn khát,
Cái hoang sơ, của thuở biển yêu bờ.
Cuối chân trời, mây và biển gặp nhau
Biển không hiểu vì sao mây phiêu lãng.
Sóng cuồng nộ, xô bờ tung cát trắng.
Biển rộng dài có chứa nổi mây đâu...
... Cuối chân trời, mây biển vẫn gặp nhau,
Và biển vẫn không nguôi khát vọng.
Mây thương bờ, cứ âm thầm chắn sóng.
Phút chạnh lòng, mây hoá Mưa bóng mây...
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:45 PM|
Anh chỉ là cổ tích của Em thôi !
Anh chỉ là cổ tích của em thôi
Một cổ tích toàn những điều bí mật
Một cổ tích không bao giờ có thật
Em cứ chờ điều kỳ diệu xa xôi.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:38 PM|
Tuesday, August 01, 2006
Khi em nói không còn yêu anh nữa
Anh đừng tin em đã nói thật lòng
Cuộc sống vốn có lắm điều bực bội
Nên giận hờn buột miệng cứ như không
Và cả khi em bảo hết yêu anh
Xin anh hãy đừng tin lời em nói
Em cũng giống mọi người thôi anh ạ
Lúc muộn phiền miệng lưỡi dễ chua cay.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:28 AM|
Tồi tệ !!!
Em chẳng bao giờ tồi tệ thế đâu anh
Thích xen vào đời tư, thích lục tìm quá khứ
Những gì thương yêu anh trao người con gái ấy giữ
Dù có mặn nồng em cũng chẳng quan tâm
Bởi trước em kỷ niệm vẫn âm thầm
Ta đã có một thời yêu say đắm
Dù bây giờ anh đem lòng gởi gắm
Trái tim mình...cho người con gái kia
Ở trường đời em chẳng học phép chia
Nên suốt đời cứ nhân hoài nổi nhớ
Chia nồng ấm với người thà em chọn dang dỡ
Chọn xa anh để giữ lại tình đầu
Thật dại khờ anh chẳng hiểu nổi đâu
Mà hiểu làm chi khi em anh không còn nhớ
Bởi cô gái ấy giờ là hơi thở
Đâu có lý do gì anh trăn trở về em
Đừng hoài nghi hay trách cứ buồn thêm
Em vẫn yêu anh nhưng không hề tồi tệ
Dĩ vãng bọn mình...anh yên lòng,em chẳng kể
Với bất kỳ một ai, chỉ giữ lại riêng mình
Sẽ vui lắm nếu như anh chung tình
Với cô ấy là một điều diễm phúc
Em chẳng ghen hờn khi anh tìm thấy hạnh phúc Chỉ mong rằng...hạnh phúc đó đừng xa.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:26 AM|
Xin anh đừng lừa dối em thêm
Và cũng đừng lừa dối cả cô ấy nữa
Lẽ nào anh không thấy em đau khổ!
Cô ấy ra sao khi biết chuyện chúng mình?
Anh dối làm gì – em không ghen
Với cô ấy em là người đến trước
Bốn năm yêu, những được và mất
Kể làm gì cho lửa cháy lòng thêm
Cảm ơn anh - nụ hôn đầu tiên
Cảm ơn tình yêu đầu ngây dại
Em chẳng trách ai gây oan trái
Không sao đâu anh, biển nông – sâu khó lường
Nói gì nữa để nỗi nhớ dầy thêm
Tiếc nuối làm sao khi tình yêu xa mãi
Chỉ xin anh thật lòng yêu cô ấy
Đừng dối lòng như anh đã dối em
Nhớ lại làm gì – anh ngồi bên em
Và bên anh giờ đây là cô ấy
Xin anh đấy, anh đừng nhắc lại
Đừng nhắc đến em cho sóng dâng trào
Níu kéo làm sao sông đang trôi
Sáng hôm nay chẳng là nước lũ
Cứ chảy mãi thôi, êm đềm chảy
Sóng vẫn vỗ về đôi bờ phù sa
Em ghét anh ghét cả cô ta
Nhưng bỗng thấy thương cô ấy lạ
Cô ấy tội gì đâu và cả anh nữa
Những kẻ yêu chẳng có tội bao giờ!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:22 AM|
Chỉ khác một điều...
Người ấy có nhiều điểm giống anh
Cũng yêu em bằng những gì có thể
Cũng lo lắng mỗi lần em ngấn lệ
Cũng nồng nàn mỗi phút bên nhau
Không biết người ấy có thấy đau
Như anh – khi biết em đã yêu người khác
Chắc người ấy không bao giờ bội bạc
Để rồi vuột tay hạnh phúc vẫn mong chờ
Em ám ảnh anh cả trong những giấc mơ
Những kỷ niệm – thời gian chưa kịp xóa
Những giây phút sao mà tha thiết quá
Giờ đây là hiện-thực-của-người-kia
Kể từ lúc em nói chuyện cách chia
Anh đã biết người ấy giống anh nhiều lắm
Cũng đợi chờ, khát khao và say đắm
Chỉ khác một điều người ấy sẽ có em
Chỉ khác một điều người ấy sẽ nhớ em
Như nhớ đến một người yêu bé bỏng
Không ẩn chứa một nỗi đau lắng đọng
Như anh bây giờ - khi nhớ về em
Chỉ khác một điều người ấy sẽ có em
Có mãi mãi, không bao giờ vuột mất
Không khờ khạo đi tìm trời dưới đất Để rồi mất em như anh đã từng làm…
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:18 AM|
Người duy nhất ???
Anh bảo rằng trái tim anh rất nhỏ
Và em là người con gái đầu tiên
Em dỗi hờn
Người con gái đầu tiên
Đâu phải là mãi mãi
Chắc gì em sẽ là người con gái
Cuối cùng trong trái tim nhỏ của anh?
Anh cười vang, đôi mắt sáng long lanh
Vậy trong trái tim anh, em là người thứ nhất
Em thoáng buồn, nếu em là thứ nhất
Sẽ có người kế tiếp hai, ba
Hoặc có thể là nhiều hơn thế nữa
Và khi ấy em chỉ là ngọn cỏ
Xanh một ngày để tàn úa trăm năm...
Em nhìn xa xăm
Anh có hiểu vì sao em buồn vô cớ?
Khi chớp mắt, một trời sao vụt vỡ
Ánh sao nào đã nối những tình yêu?
Tại sao anh không nói một điều
Rằng, trong trái tim anh, em là... "người duy nhất"?
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:16 AM|
Em sẽ không khóc nữa đâu !
Em không khóc cho anh nữa đâu
Khi không còn nhau em chẳng muốn mình trở nên yếu đuối
Khóc 1 mình - khóc trong đêm - buồn lắm
Nước mắt cho mối tình đầu là nước mắt tự khô
Em sẽ không tin anh nữa đâu
Sau những lời yêu thương dịu dàng chỉ là giả dối
Chẳng thể trách anh là người phản bội
Khi anh chưa bao giờ thực sự yêu em
Đừng xin lỗi và đừng nói gì thêm
Chằng ai có thể yêu cùng lúc 2 người con gái
Cho nên em cam lòng thất bại
Tình yêu thường ích kỷ phải không anh
Em không gọi cho anh nữa đâu
Và sẽ quên như chưa bao giờ nhớ
Mong anh yêu người ta bằng tình yêu thực sự
Tình yêu chân thành chỉ có 1 thôi anh!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:12 AM|
Cô bé ấy có 1 lần nói khẽ
Anh tin không, em sẽ ngủ 1 tuần
Anh đừng đến và đừng buồn anh nhé
Em ngủ rồi, còn ai nữa mà mong !
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:10 AM|
Một nửa của em là của em
Một nửa của anh là của anh
Hai nửa cộng lại thành trái đắng
Nuốt thì không trôi, nhả không đành
Một nửa của em là của em
Của riêng em giử, anh đừng phiền
Của anh nhiều quá, em xài hộ
Mai mốt hết tiền, em ở riêng !! Hehehe...
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:07 AM|
Xóa ký ức đi và.. quên nó là xong !!
Vậy là anh đã ra đi
Ta chia tay trong lúc lửa tình nồng cháy
Nhìn lại mình ... Em không hề ân hận
Có lẽ anh bây giờ mới thật là anh
Em vẫn sợ
Một ngày tình mình mong manh
Ta mất nhau giữa cuộc đời chua xót
Bao muộn phiền cùng chia sớt
Giờ ... đường ai nấy đi
Em đã từng sợ cảnh biệt ly
Anh khao khát phút giây mình gặp lại
Vậy mà một phút khờ dại
Lỡ cung đàn tủi nhịp sầu cô đơn
Ừ ! đành vậy
Thà chia tay thì hơn
Một lần đau nhưng tim mình thanh thản
Em không phải sợ
Anh không phải lo
Gắng bên nhau cũng chẳng được bền
Phút cuối này cũng chẳng được kề bên
Ta chia tay cùng lời vô nghïa
Anh không thấy em khóc
Em chẳng nhìn anh buồn
Em mặc kệ cho suối lệ cứ tuôn
Cứ khóc đi ai nhìn đâu mà sợ
Thế là hết ta chẳng còn duyên nợ Xoá ký ức đi và quên nó là xong.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:56 AM|
Anh hỏi em :
Có bao giờ hạc giấy bay không ?
Em bảo anh rằng :
Hạc giấy vẫn bay trong lòng...
Anh hỏi em :
Em làm hạc giấy để làm chi ?
Em bảo anh rằng :
Em làm hạc giấy để nhớ lúc phân ly .
Mỗi ngày qua lại có 1 tờ lịch
Rồi một hạc giấy em đã sinh ra.
Trên bàn em những con hạc giấy như hoa
Để nhắc em rằng :
Tình mình nay đã quá xa !!!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:53 AM|
Em chỉ có một mình...
Em chỉ có một mình
Đôi bàn tay hằn những vết chai
Hạnh phúc của ai
Đôi khi làm em bật khóc
Rồi lén lau nước mắt
Học cách tự đứng lên
Em chỉ có một mình
Lặng lẽ quên
Mình cũng là con gái
Tim cũng cồn cào những điều không thể nói
Nhưng chiếc bóng cứ hao gầy
Em chỉ có một mình
Thèm da diết bàn tay
Một bàn tay ấm áp
Những ngày cuối tuần không đi qua chậm chạp
Cho em quên… em chỉ có một mình
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:41 AM|
Anh Yêu !
Anh yêu,
Có những ngày trong cuộc sống chúng ta
Em bé bỏng,
Mềm mại
Quấn bên anh, xao xuyến ân cần
Có những ngày trong cuộc sống chúng ta
Em cau có, giận la
Em cằn nhằn anh
Vì những điều có thể là vô nghĩa
Có những ngày trong cuộc sống chúng ta
Em mệt mỏi - trầm uất
Chỉ muốn giấu mình trong góc khuất
Bỏ mặc anh đánh vật với vui buồn
Có những ngày trong cuộc sống chúng ta
Em cách xa anh
Ngút ngàn tầm mắt
Khi nhớ nhau quay quắt
Em thì thầm tưởng nói chuyện cùng anh
Những ngày rồi sẽ qua trong cuộc sống chúng ta
Dù em dịu dàng hay em gắt gỏng
Dù em gần anh hay xa xôi vạn dặm
Trái tim em luôn nồng nàn nóng bỏng
Đập nhịp yêu anh khao khát đến cháy lòng.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:24 AM|
Vì sao người trở lại ?
Đã đi rồi sao người còn trở lại
Lối người về giờ xa lạ dấu chân
Chuyện cũ xa rồi ta cũng chẳng phân vân
Và cũng đã quên rồi người đã thấy
Ta vẫn sống vẫn buồn vui vẫn vậy
Năm tháng dù dài thì cũng trôi đi
Người về làm gì và nhác lại làm chi
Một câu chuyện đã mang hương cổ tích
Mấy ai nhớ khi hạ màn vở kịck
Buồn làm gì cho lắm hoang vu
Giẫu đông buồn còn phảng phất mùa thu
Thì cũng đã nhuộm màu dĩ vãng
Người trở về sau muôn ngàn quên lãng
Giờ lại ngậm ngùi xin lỗi thời gian
Ta đâu trách người và nào có oán than
Thì người hỡi đừng bận lòng chi nữa
Người cũng đừng buồn bởi những điều đã hứa
Ta vô tình đã làm rớt vỡ tan
Thi người cũng đừng cố gắng để mang
Hãy cứ bước như ngày xưa từng bước
Cuộc sống buồn có điều gì biết trước
Khi nhận ra thì đã muộn màng
Một cung đàn lỡ phím đứt dở dang
...Thì người hỡi quay về làm chi nữa.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:20 AM|
Saturday, July 29, 2006
Cổ Tích đổi thay ;-)
Nếu một ngày cổ tích đổi thay
Lọ Lem sẽ chẳng đánh rơi giày
Khiến hoàng tử không bao giờ tìm được
Bạch Tuyết vẫn sống y như khi trước
Chẳng có chú lùn hay hoàng tử nàng yêu
Hoa hồng vẫn nở bên cạnh nàng công chúa đáng yêu
Cô vẫn ngủ mãi.....ngủ hoài.
Giấc ngủ dài không người đánh thức
Giữa biển khơi nàng nhân ngư thổn thức
Chẳng phép màu nào giúp nàng có được đôi chân
Đêm giáng sinh
Bên góc phố kia một cô bé run rẩy rùng mình
Em quẹt lửa lên trong niềm hi vọng
Nhưng một que..hai que...
Ảo ảnh chẳng xuất hiện
Em vĩnh viễn ra đi trong đói lạnh và cô đơn
Nàng Lidơ tội nghiệp chẳng khá hơn
Sợi tầm ma suốt đời không dệt nên 12 chiếc áo
Số phận tất cả sẽ chuyển xoay điên đảo
Như Sinbab kia chàng thuỷ thủ oai hùng
Ngoài đại dương bão tố vẫn bập bùng
Cứ ra khơi đi nhưng đừng mong có điều kì diệu
Hajilen! công chúa ong ảo diệu
Đáng thương thay giấc mộng mãi chẳng thành
Tan vỡ bao niềm tin ,bao ước vọng mong manh
Cô bé tóc dài sẽ suốt đời giam mình trên đỉnh tháp....
Cổ tích đổi thay khi lòng người trở nên đen bạc
Khi yêu thương không chạm đến tâm hồn
Khi nước mắt thay thế cho tình thương
Thì chuyện cổ cũng chỉ còn bi kịch
Vậy xin đừng để cổ tích phải đổi thay.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|6:36 PM|
Sunday, May 07, 2006
Có hai người vừa chợt bước... qua em ...
Em trố mắt nhìn theo ??? Vì sao em chẵng biết !
Chắc tại có... một chút gì thân thiết,
Nhìn phía sau... em trông thấy giống giống anh !!!
Nhưng người ta đi - không phải một mình !
Kế bên đấy, là một cô gái trẻ,
Trên bờ vai, mái tóc màu hạt dẽ...
Đẹp tuyệt vời !!! (Khi em tự so sánh với em !)
Em cầu mong : Người đó không phải là anh !
Nên vẫn cứ nhìn theo.... với cái nhìn mút mắt !!!
Đến độ chừng, người ta đã rẽ vào ngỏ ngoặt,
Hồn thẫn thờ !!! Chả biết ... đó là ai !!!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|10:17 PM|
Tuesday, May 02, 2006
1/2 của tôi (^_^)
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
nhưng tìm mãi tìm hoài không thấy
nửa của tôi ơi anh là ai vậy?
để tôi tìm hoài tìm mãi anh thôi
trời dần buông thành phố vào đêm
sân cỏ vườn cây từng đôi ríu rít
họ may mắn hơn tôi hay họ không cần biết
nửa của mình hay nửa của ai
tôi đã đi tìm anh, vâng tôi đã đi tìm
nhưng có lẽ suốt đời không tìm thấy
nếu không có anh tôi đành sống vậy
không nhặt nửa của ai làm nửa của mình
cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
nên nhiều lúc tưởng chừng như đã gặp
nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu
không phải nửa của mình không phải nửa của nhau
thì Thượng Đế ơi xin đừng bắt tôi phải lầm tưởng
bởi tôi biết khổ đau hay sung sướng
là đúng sai trong tim nửa của mình
tôi đã đi tìm anh, vâng tôi đã đi tìm
và ở nơi đâu trên đời này có thể
anh cũng đang tìm tôi, tìm hoài như thế
chỉ có điều mình chưa nhận ra nhau
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:58 AM|
Monday, May 01, 2006
Ngày về...

Nếu ngày về thấy hoang tàn đổ nát
Hãy tìm Em trong tận đáy lòng Anh
Nếu không thấy có thể em đã mất
Hay là đang thơ thẩn ở đâu đây
Anh cứ tìm nếu vẫn còn lưu luyến
Không thì thôi hãy để Em yên !!!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|7:35 PM|
Saturday, April 15, 2006
Hà Nội nhỏ như bàn tay con gái.
Nhỏ như tay em trong tay anh.
Chiều nay Hồ Gươm biếc xanh,
Cứ nhắc em hoài về một thời để mất.
Một thời của biết bao điều rất thật,
Thật như là em đã yêu anh...
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:37 AM|
Tuesday, February 28, 2006
Cổ tích Biển và Tình Yêu.
Anh biết không biển ngày xưa hiền lắm
Nước trong xanh và không mặn thế đâu
Sóng chửa hình thành hai bờ sát gần nhau
Gió dịu dàng mơn man đôi bờ cát
Rồi một ngày biển không buồn ca hát
Nước đẩy lùi hai bờ cát ra xa
Chia tay la điều không muốn xảy ra
Hai bờ lặng nhìn nhau trong xa tắp
Biển gào thét khóc hai bờ xa cách
Nước mắt hòa vào thành nước mặn hôm nay
Gió giận hờn thổi làn nước mắt bay
Biến thành sóng gửi đôi bờ thương nhớ
Bãi cát trắng cũng hình thành từ đó
Nhớ thương nhiều thành hạt cát long lanh
Lúc êm đềm biển trở lại màu xanh
Vẫn ấp ủ mong manh niềm hy vọng.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|9:33 AM|
Wednesday, January 25, 2006
Cuối Chân Trời Sao và Biễn Hôn Nhau
Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu em
Vâng em hiểu ngoài khơi kia trăm gió
Đưa sóng về lại đẩy sóng xa thêm
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Trăn trở bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm lạc giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc
Mai sóng về, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở bên bờ trong giấc ngủ vô tâm
Hoàng hôn ơi sao mắt bờ quầng thâm
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng
Phiêu du mãi để hàng dương khô nắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu bờ yêu
Đại dương xa gió rủ rỉ rất nhiều
Sao nhấp nháy từ ban chiều chờ đợi
Không có nghĩa mỗi lần sóng nói
"Yêu rất nhiều"... là cho cả bờ đâu.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|11:34 PM|
Wednesday, January 18, 2006
Em ứ lấy chồng công an đâu ,
Pháp luật luôn luôn ở trong đầu,
Đêm về hai đứa đang yên giấc ,
Giật mình anh hỏi giấy tờ đâu
Em ứ lấy chồng phi công đâu ,
Bay bay luợn lượn ở trên đầu ,
Đêm về hai đứa đang yên giấc ,
Giật mình anh hỏi tọa độ đâu
Em ứ lấy chồng bộ đội đâu ,
Mũ cối luôn luôn đội trên đầu ,
Đêm về hai đứa đang yên giấc ,
Giật mình anh hỏi bắn vào đâu
Em Cứ lấy chồng IT di ,
11 00 0 11,
Đêm về hai đứa đang yên giấc ,
Giật mình anh hỏi 1 or 0 ? (Yes or No)
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|4:13 PM|
Friday, January 13, 2006
Em muốn...
Em muốn len lén nói với anh: "em yêu anh"
Chưa biết được có đáng sợ không, bởi em đa tình mà thôi
Mong rằng anh sẽ nói: "anh yêu em"
Nếu được thế, em sẽ không nghĩ ngợi nữa
Em muốn len lén nói với anh: "em yêu anh"
Cảm giác này có nên giữ trong lòng không?
Mong rằng anh sẽ nói: "anh yêu em"
Để em biết được làm cách nào lại được gặp anh...
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:58 PM|
Friday, December 30, 2005
Em lấy tên Anh làm password
Cứ logout rồi lại login vào
Và cứ thế mỗi ngày bên bàn phím
Anh lại về trong nỗi nhớ xôn xao...
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|9:28 PM|
Friday, October 07, 2005
Thiên đường đánh mất !
Thiên đường đó từ đây em đánh mất
Biết tìm Anh, tìm hạnh phúc nơi đâu?
Biết làm sao để dĩ vãng hoen màu?
Trên phố buồn một mình em phiêu bạt
Thiên đường đó tàn phai chiều nắng nhạt
Rồi vỡ tan theo bóng tối hoàng hôn
em bước đi theo quán tính linh hồn
Mong tìm thấy dáng Anh trong tiềm thức
Thiên đường đó dối gian hay chân thật?
Có hay không lời Anh nói yêu em?
Có hay không những âu yếm chân thành?
Nhưng dù sao em vẫn còn yêu mãi...
Thiên đường đó anh và em thơ dại
Tưởng được yêu, yêu vĩnh cửu muôn đời
Tưởng tình ta như sao sáng trên trời
Nhưng em biết sao kia rồi cũng tắt
Thiên đường đó thiệt là vui Anh hả?
Là một ngày em trọn vẹn có Anh
Thiên đường ấy giờ rụng rơi như lá
Là một ngày em mãi lạc mất Anh...
... Thiên đường đó giờ em không tìm thấy
Anh mang đi xa đến tận chân trời
Bỏ lại em lưu lạc đến chơi vơi
Sống chênh vênh với muôn trùng nỗi nhớ
Thiên đường đó Anh trao cho người khác
Ở chốn nào cùng xây mộng yêu thương
Ở nơi nao Anh hạnh phúc thiên đường
Chỉ còn em với trần gian cô quạnh
Thiên đường đó xa rồi em đơn lạnh
Thích lang thang, thích ngổ ngáo với đời
Thích hoang đàng, thích phiêu bạt rong chơi
Vì mất Anh - chẳng còn gì hạnh phúc
Thiên đường đó cất dùm em Anh nhé!
Giây phút nào nếu chợt nghĩ đến em
Dù chỉ là một nỗi nhớ mỏng manh
Thì xin Anh hãy quay về chốn cũ.
Chỉ để bên nhau một phút cũng an lòng.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|2:36 PM|
Ừ thì anh cứ quên!
Ừ thì anh cứ quên
Xá gì đâu những nồng nàn bất chợt
Em không đủ không để yêu và thêm bớt
Nên chỉ cho mà không nhận bao giờ
Ừ thì có thể em khờ
Nên quẩn quanh những nỗi buồn vô cớ
Anh là kẻ thông minh và hào phóng
Em không có quyền tị ganh
Ai bảo em yêu anh
Yêu những cái người đời thường khinh ghét
Trái tim anh muôn đời chật hẹp
Co lại cho em một chỗ cũng không vừa
Thôi mình đừng có đẩy đưa
Tình yêu đâu phải trò đùa không đoạn kết
Rồi cũng đến lúc ta nhìn nhau nhạt thếch
Để nồng nàn qua tay
ví dụ lỡ ngày mai
Anh thức giấc không còn em bên cạnh
Anh sẽ làm gì?
Mỉm cười hay bật khóc
Em đã hình dung
Một sớm mai rực nắng
Anh bước xuống đường
Bỏ nỗi nhớ sau lưng
Và em tan đi...
Nhẹ nhàng như những bọt xà phòng
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|2:16 PM|
Wednesday, September 14, 2005
Vì trái tim của tôi nằm bên trái

Hòn đá lăn luôn chẳng bao giờ có rêu
Mình đọc được ở trong sách một điều như thế
Vẫn biết cuộc đời còn nhiều cái không thể
Nhưng sao mình lại không thể quyết tâm?
Mình chỉ toàn mơ tưởng những viển vông
Đến những điều xa xôi phi thực tế
Mơ ngày kia sẽ ngao du bốn bể
Bằng số tiền trúng xổ số giải cao
Rồi chống cằm mơ mình là ngôi sao
Thật nổi tiếng và nhiều người ngưỡng mộ
Mơ có người đồng cam cộng khổ
Yêu thương mình suốt cả cuộc đời xanh
Mình cứ mơ, cứ nghĩ, cứ chòng chành
Giữa hiện tại, tương lai và quá khứ
Mình cứ mơ, rồi chẳng làm gì nữa
Buồn bã, thờ ơ, lạnh nhạt, dửng dưng.
Mơ trúng số? Có bao giờ mua số?
Mơ thành sao, dám thể hiện tài năng?
Mơ người thương, sao không hành động gì
Để chứng tỏ mình là người dễ mến?
Tự vấn mình trong niềm yên tĩnh
Chợt mỉm cười phổ lại thơ xưa:
'' Thà một phút làm việc mà có ích,
Còn hơn ngồi mơ tưởng suốt ... trăm năm''
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|2:15 AM|
Tuesday, February 15, 2005
QUÊ HƯƠNG
This is one of my favourite poems:
QUÊ HƯƠNG
Thưở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
Có ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
Có những chiều trốn học
Đuổi bướm cạnh bờ ao
Mẹ bắt được chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích.
Cách mạng bùng lên rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi
Cô bé nhà bên
Có ai ngờ cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn
Ôi! Thương quá đi thôi.
Giữa cuộc hành quân
Không nói được một lời
Đơn vị đi qua
Tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời
Nhưng lòng tôi ấm mãi
Hòa bình trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Tôi hỏi nhỏ
“Chuyện chồng con khó nói lắm anh ơi”
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng
Hôm nay nhận được tin em
Dù không tin đó là sự thật
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích em ơi!
Đau xé lòng anh chết nửa con người
Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm
Có những lần trốn học bị đòn roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của “em tôi”!
and another version:
Thủa còn thơ ngày hai buổi lang thang
Yêu quê hương qua từng băng chưởng bộ
Ai bảo ăn chơi là khổ ?
Tôi mơ màng trong khói thuốc Vina...
Những buổi trốn học
Đi rình bẻ cây
Chủ bắt được
Chưa đánh roi nào đã té...
Cô bé nhà bên nhìn tôi cười phe phé
Mắt đen tròn gian gian quá đi thôi
Giá cả bùng lên
Rồi hàng hoá tung ra
Chợ Giời đang vẫy gọi
Từ biệt mẹ tôi đi
Buôn xe đạp xe máy
cô bé nhà bên (có ai ngờ!) cũng đi phe vé
Hôm gặp tôi vẫn cười phe phé
Mắt đảo quanh ôi gian quá đi thôi ...
...Hoà bình tôi trở về đây
Với sạp hàng xưa dầu mỡ vẫn còn
Lại gặp em
Thẹn thùng trên chiếc Hiêu Sung
Vẫn phe phé cười khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện chồng con khó nhớ lắm anh ơi !!!
Hôm nay nhận được tin em
Không tin được vì đó là bịa đặt
Em bị bắt rồi đi cải tạo
Chỉ vì em buôn lậu cà phê
Đau xé lòng anh - như trượt số đề !!!
Xưa yêu quê hương vì có băng chưởng bộ
Có những ngày bùng học bỏ đi chơi
Nay yêu quê hương vì vài ngàn đô Mỹ
Em còn cầm mà chưa trả cho tôi...



*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|10:20 PM|
Monday, February 14, 2005
Out of nothing at all !!
Em không còn khóc nữa đâu anh
Giọt nước mắt giữa dòng đời hối hả
Con đường xưa vẫn chia về hai ngả
Tiếc nuối làm chi cho chật trái tim mình
Đã biết rằng ta chẳng phải cho nhau
Em không muốn hoài niệm thêm hơn nữa
Anh quên em dễ dàng thanh thản thế
Em khóc làm gì? Vô nghĩa đúng không anh?
Không hẳn rằng giờ em đã quên anh
Em vẫn nhớ để nguyện cầu anh hạnh phúc
Chẳng phải em bao dung, cũng không mong có lúc
Anh giật mình hối hận nhớ về em
Em bây giờ đã khác những ngày xưa
Người ta cho em những gì em mong muốn
Người ta dìu em khi em khụy xuống
Và chẳng bao giò bỏ em lại như anh!
__________________________________
Em sẽ không bao giờ khóc đâu anh
Nước mắt chỉ dành cho những người yếu đuối
Em ngang, em cứng nên khóc với em là diệu vợi
Em không bao giờ thèm khóc đâu anh
Lúc khổ đau em chỉ nhoẻn cười lành
Cười khô khốc như pha lê vụn nát
Tình mong manh, hợt hời và nhàn nhạt
Không đủ khiến em buông giọt lệ cao sang
Em trò chuyện cùng trăng, sao với gió ngàn
Những người bạn không bao giờ bội phản
Trăng sẽ làm dung nhan em rạng rỡ
Sao nháy mắt cười chia xẻ nợ thương đau
Gió mơn man những bài ca em hát
Em lại mới như vừa refresh
Em sẽ không khóc đâu anh
Khi em không tìm được một bờ vai dựa
Một người tình đủ sức đỡ em lên
Lau lệ khô bằng một cặp môi mềm
Bằng ánh mắt cảm thông như sao trời vậy ...
Em chỉ khóc khi ở bên người ấy
Không sợ cười vì em quá mong manh
Đến bây giờ,
Em vẫn không thèm khóc đâu anh!
______________________________________
Quên!
Anh đừng tưởng em không thể sống
Nếu đời em thiếu hình bóng của anh
Thiếu chở che, thiếu ân ái ngọt lành
Quên đi nhé!
Anh đừng tưởng em chạy theo người ấy
Cầu anh quay đầu mong bố thí yêu thương
Anh đừng tưởng em đến chỗ cụt đường
Quên đi nhé!
Anh đừng nghĩ rằng anh là số một
Vị trí to đùng trong tim bé thơ ngây
Mỗi tiếng anh ho làm run sợ lòng này
Quên đi nhé!
Thật sự ra em cũng yêu anh đấy
Yêu thật nhiều yêu bỏng cháy con tim
Nhưng anh này, anh chỉ là một kiếm tìm
Trong bao thứ em ước mơ từ bé
Không có anh em chỉ hơi buồn nhẹ
Khóc vài đêm rồi he hé vui tươi
Gối ôm kia em luôn sát bên người
Êm và ấm có thua gì tay anh chứ
Âm nhạc, văn chương xóa đi niềm tư lự
Chia vui buồn chia cảm xúc tâm tư
Đâu cần anh, cần đến những mĩ từ
Anh thổ lộ, anh tôn vinh, anh dền dứ
Nếu thật lòng anh không về bến cũ
Với tình yêu chân thật ở nơi em
Em coi khinh, không tưởng tiếc, không thèm !!
Em lại đắm vào những niềm vui mới
Em hết trông mong, vứt đi bao chờ đợi
Em ngu ngơ khi nhớ đến tình xưa
Vậy anh ạ!
Nếu anh thấy rằng em cần anh quá
Cần nhất trên đời, cần đến hóa u mê
Anh sẽ thất vọng tràn trề
Quên đi nhé, Anh yêu!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|2:58 PM|
Sunday, January 30, 2005
Friends online are people we may never see....we see pics, we see cams...it isn'd the same....we grow close...we care and love one another....one day we may not hear from one another....our hearts will break...all we see is a name on messenger but the person we don't see anymore.....we pray.....please come back....all I ask is you remember me in the good times we had.....keep me close to your heart....friends forever...pass this on to all your friends....if I get it back....I know u care!!!!!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:09 PM|
Tuesday, December 21, 2004
Nó lững đững đi đến chỗ ngồi quen thuộc của mình, anh phục vụ đem cho nó ly cafe như một điều bất di bất dịch mà anh biết.
Bên cạnh nó giờ đây chẳng có anh, vẫn chỉ 1 mình nó trầm ngâm cùng với mái tóc rũ buồn bên ly cafe.Không có anh, đời bỗng trở nên hiu quạnh! Cuộc sớng của nó lại trở về trong thinh lặng, trầm mặc với những ý niệm vô thức...
Nhưng nó , chính nó đã trốn chạy khỏi anh. Nó thích trò chơi trốn chạy, nhưng trong cuộc trốn chạy lần này, nó nghe tim mình vỡ vụn, kêu lên khô khốc...
TÌnh yêu mật ngọt, mật ngọt trên môi
Tình yêu mật đắng, mật đắng trong đời...
Nó vốn nhạy cảm và thích giam mình trong khoảng không bao la của riêng nó, chỉ riêng mình nó'' No'' chưa bao giờ đoái hoài đến tình yêu nhưng luôn sợ ai đó tranh mất , hoặc sợ phải chia sẻ cái thinh không của mình.Anh đã đến với nó một ngày không mong đợi, vạn lần không mong đợi, ngày của những cơn mưa tầm tã...
Nga`y anh đến, nó nhìn anh chăm chăm ( đó la theo cách anh nói, chứ nó dang thả hồn đi rong theo mưa).Anh không thèm nhìn nó, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh chiếc bàn của nó. Cứ như thế từ ngày này qua ngày kha''c, chỉ chừng đo'' không gian, chỉ nhiêu đo'' hành động không hơn không kém. Rồi mộtt ngày, một đôi giây ngắn ngủi, anh bật thành tiếng yêu no''.Cũng chỉ thế, nó mới biết rằng anh đã chiếm lấy nó trọn vẹn , chiếm của nó cả 1 trời thơ, 1 trời sầu man mác và như thể nó tự nguyện trao cho anh vậy...
Mợt lần cùng anh leo lên đồi , nó khẽ tựa vào vai anh hát nho nhỏ và chợt nó thấy mình chẳng còn nguyên vẹn với chính mình. Anh tham lam trên bờ môi nó, nuốt chửng cả tâm hồn nó, anh tham chiếm giữ nó. Dôi khi nó cảm thấy đê mê không cưỡng lại được trong vòng tay anh, nhưng cũng lắm lúc nó thấy mình đuối sức trong biển đời...
Tình yêu như biển, biển rộng 2 vai.Tình yêu như biển, biển hẹp tay người, biển hẹp tay người...lạc lối....
Nó đang lạc lối...?
Phải chi cuộc đời là những bãi cát của riêng biển, để được nghe biển vỗ về , ôm ấp.Và biển sẽ cuốn đi, chôn vùi, xoá những vết chân qua trên ca''t. Lần đầu tiên anh chạm vào bờ môi nó, nó đã nghĩ anh sẽ là biển của nó, và nó sẽ là bờ cát của riêng anh, nó nghe không gian vỡ ra nhạt nhòa, nó thấy anh cùng nó chạy trên bờ hoang, và mưa cũng ghé thăm vùng hoang mạc gió cát.
Em đi về nơi ấy, nơi đâu nơi đâu, sông cạn đa'' mòn.
Trăng treo đầu con sóng, tan theo tan theo chút tình xa vắng...
Nhưng rồi cuối cùng, nó chạy trốn tình yêu của anh, nó lang thang mình nó.Nó sợ hãi với chính mình, nó vẫn sống giữa bể đời gian trá với tấm lòng chân thành và một tâm hồn yếu đuối.Anh đã không giữ nó, hay không khỏa lấp cái tâm hồn sa mạc của nó. Nó cuối cùng vẫn la tên du mục dưới ánh trăng...
ANh đi qua đời nó hay nó đi qua đời anh? Chẳng thể lý giải, anh nghĩ nó chẳng tin anh bởi anh và nó cách nhau nửaq vòng trái đất, nhưng anh có biết đâu vì nó quá yêu anh, và vì nó khong đủ niềm tin với bản thân mình... Nó biết tâm hồn nó đã đóng băng, và anh la mặt trời duy nhất ...
Làm sao ru được tình vơi, à ơi... nỗi đau này người...
Hôm nay, nó quờ quạng trong bóng tối, đã không có mặt trời riêng cho nó!
Tình yêu vô tội, để lại cho ai, buồn như giọt máu lặng lẽ nơi này...
Mưa vỡ oà trên mái hiên, từng giọt càfe vỡ oà trên mặt ly, lòng nó cũng vỡ òa nỗi nhớ anh khao khát, nó thèm vòng tay xiết của anh mà lại trốn chạy anh ư? Nó chỉ là một con ngốc...nhưng nó biết làm gì đây...nó bất lực rồi...
Trời cao đất rộng, một mình tôi đi, một mình tôi di
Đời như vô tận, một mình tôi về
Một mình tôi về....với tôi....

JOY
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|11:05 AM|
Saturday, December 11, 2004
Đôi lần, tôi để gió cuốn tôi đi!
Tôi không phải là người mê nhạc Trịnh Công Sơn. Có những sáng tác của ông tôi nghe rất mệt - ngay cả giai điệu lẫn ca từ đều không thể cảm thụ được – như ca khúc Bống Bồng ơi gì đó mà ca sỹ Hồng Nhung vẫn hát chẳng hạn. Có lẽ vì tôi vẫn chưa thoát khỏi tâm lý thích nghe nhạc kiểu dễ nghe, dễ thuộc, dễ hiểu và cũng dễ…quên. Nhưng cũng có những bài của ông, nếu lỡ để những thanh âm của nó lay động thì khó mà dứt ra được.
Tôi muốn nói đến những ca khúc người ta chỉ vô tình được nghe một lần để rồi sau đó thổn thức kiếm tìm một cái gì vô định. Người ta không biết rằng dư ba của bài hát cũng theo đó mà dao động mãi. Những lúc ấy, tôi thường tưởng tượng như đang đứng trong một căn phòng ngột ngạt, bất chợt mát rượi một cơn gió nhẹ, dù chỉ là thoáng qua… Người ta có thể được nghe nhạc nhiều lần, nhưng mấy khi có được cảm giác như thế. Tôi cho như vậy là may mắn lắm. Tôi cũng đã từng may mắn như vậy khi nghe “Để gió cuốn đi” của Trịnh Công Sơn. Nếu một lúc nào đó, tự thấy lòng mình không thể thanh thản thì hãy để gió cuốn đi, để cho mây trôi qua dòng sông và sông sẽ cuốn trôi tất cả…
Nhạc Trịnh Công Sơn thường triết lý, người ta bảo vậy. Nhưng tôi thì lại thấy khác. Có người làm nghệ thuật nào lại chẳng muốn gửi gắm một chút suy nghĩ của mình vào đứa con tinh thần. Nhưng phải chăng vì thế mà người ta cố gắng gò nặn ra triết lý?
Với Trịnh Công Sơn, phải chăng ông cũng thích đưa vào tác phẩm của mình những cái phù du, bồng bềnh, khó hiểu? Đánh giá một con người là một việc làm hết sức tế nhị. Hơn nữa đây lại là một nhạc sỹ, một nhạc sỹ có tên tuổi và có vị trí trong lòng thính giả hẳn hoi. Thực tình mà nói là tôi không dám tự mình đưa ra kết luận nào cả trong chuyện này. Nhưng vẫn bằng cái trực quan của một thính giả, tôi thấy đơn giản là ông chỉ muốn đưa những rung cảm của mình vào giai điệu, vào ca từ… rồi tự nhiên nó thành ra triết lý. Chẳng hạn như bài để gió cuốn đi có những câu: “Ôi trái tim đang bay theo thời gian, làm chiếc bóng đi rao lời dối gian”. Phải chăng khi viết như vậy là ông đang nghĩ đến chính bản thân mình?
Bài hát có thể kết thúc đã lâu nhưng người ta dường như vẫn cảm thấy những cơn gió lòng còn đang ngập tràn dòng xúc cảm. Gió khi lăn tăn, lúc nhẹ nhàng, chợt im lặng… lúc lại tưng bừng mịt mù cát bụi. Soi vào không gian vô chừng ấy, người ta như người mộng du, bởi vì ngay từ đầu tác giả đã ru người nghe bằng một lời thủ thỉ:
“Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi. Để gió cuốn đi…”
Bình thường nếu có ai bất chợt hỏi tôi câu này, tôi sẽ tìm cách lấp liếm hoặc trả lời chung chung vì chẳng biết trả lời sao cho thoả đáng cả. Không phải câu hỏi khó mà vì nó đụng đến phạm trù đạo đức. Mà hễ nhắc đến đạo đức thì chẳng có chuẩn mực nào là tuyệt đối. Cần có một tấm lòng để đùm bọc? Yêu thương? San sẻ?… biết trả lời thế nào cho đủ. Thế mà câu trả lời của người đặt câu hỏi lại chẳng ăn nhập gì tới vấn đề này cả. Đó là một cách trả lời trốn tránh, nhiều người có thể cho là như vậy. Tác giả đang trốn tránh phải trả lời câu hỏi hóc búa, hay ông chỉ muốn làm cho ca từ thêm bâng khuâng khó hiểu để thu hút người nghe? Hoặc giả chính ông cũng đang không hiểu nổi cảm xúc của mình. Tất cả vẫn chỉ là điều giả định. Có một điều chắc chắn là để gió cuốn đi rồi người ta sẽ thấy lòng mình nhẹ nhõm. Nhưng rồi sau đó, lòng ta sẽ đi đâu?
“Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông. Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông. Ôi trái tim đang bay theo thời gian. Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian”.
Ngày lên hay đêm xuống chỉ là một cách diễn đạt, có khác chăng là tâm trạng nhân vật trữ tình đang bi quan hay phơi phới niềm tin cuộc sống. Đến bây giờ người ta mới hiểu. Người ta có thể thấy thanh thản khi thả hồn theo gió. Nhưng có còn thanh thản nữa không khi gió đã cuốn nó vào dòng đời trôi nổi. Góp vào đời những tiếng nói, người ta thấy nói ra thì dễ mà nghe lại thì không dễ chút nào. Trong biết bao nhiêu lần nghe lại những gì mình đã nói, sẽ có lúc ta phải dằn vặt vì đã có những lời “làm chiếc bóng đi rao lời dối gian”. Người ý thức được nỗi sợ hãi đó và biến nó thành bi kịch của mình là không ai khác ngườI nghệ sỹ. Họ có sứ mệnh phảI tạo ra những tiếng vọng đúng đắn cho đời, ca ngợi những cái đẹp đích thực chứ không phải lọc lừa người thưởng thức bằng những giá trị dối trá. Càng thấy cái đáng sợ của nghề nghiệp, họ càng phải biết nghiêm khắc với chính mình.
“Những khi chiều tới, cần có một tiếng cườI để nhậm ngùi theo lá bay. Rồi nước cuốn trôi. Rồi nước cuốn trôi…”
Tại sao cứ phải tự ép mình một nụ cười giả tạo khi mà người ta còn không thể vui nổi? Ấy thế, vì không có mới phải cần. Nếu như ai cũng biết quên để mà vui sống, biết cái sứ mệnh cao cả của chiếc lá khi chấm dứt màu xanh nguyên thuỷ là để chuẩn bị cho một màu xanh vĩnh hằng thì đời làm gì có nỗI buồn, người ta làm gì biết đến thất bại và biết đâu làm gì còn phần con trong chất ngườI được nữa?!!…
Dường như cả bài ca, tác giả chỉ đưa vào đó nào gió, nào mây, nào sông nước mênh mông. Nhưng đây không đơn thuần là ca khúc mô tả thiên nhiên, bởi nếu thế đã không còn là Trịnh Công Sơn nữa. Ta có thể thấy đằng sau đó là một con người, một tâm hồn đang đi tìm kiếm chân lý, tìm kiếm con người thật của mình. Sau cuộc hành trình ấy, người ta đã quên hết mình đã phiêu du những đâu, đã trăn trở như thế nào. Chỉ có một điều duy nhất mà ai cũng có thể nhận ra: không thể cứ mãi phiêu du được nữa khi “nhìn suốt một mối tình” mà “chỉ lặng nhìn không nói năng”. Nhìn mà không nói thì chẳng thay đổI được gì cả. Hoặc giả chính tác giả đang sợ sự thay đổI, sợ sẽ lại “làm chiếc bóng đi rao lời dối gian”. Chẳng thà cứ như thế, “tình không lên tiếng là tình trăm năm” (Mưa Thì Thầm -Tôn Thất Lập).
Nếu để nói về một con người, không nên chỉ nhận xét qua một câu nói của người ấy. Nói như vậy để thấy rằng không thể chỉ bằng một ca khúc hay một bản nhạc mà thâu tóm phong cách của một nhạc sỹ, nhất là khi đó lại là một phong cách lớn. Đối với Trịnh Công Sơn thì lại càng không thể. Nhưng qua “Để gió cuốn đi” và một số bài khác của ông như “Hoa vàng mấy độ”, “Chuyện đoá quỳnh hương”… tôi mới hiểu nhạc Trịnh Công Sơn liên kết với người nghe bằng một sợi tơ vô hình mà bền chắc. Có thể qua thời gian vô số những sợi tơ như vậy sẽ bao bọc trái tim người nghe bằng cả tấm mạng mang tinh thần Trịnh Công Sơn. Làm sao người ta có thể quên một người nghệ sỹ suốt đời gởi hương cho gió đế đến với đời như Trịnh Công Sơn?…
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|11:45 AM|
Monday, November 08, 2004
I just don’t know what should I say... I’m feelin’ like I’m not I am anymore… it’s because of u, because the me misunderstood the u, rite?!?
It’s not like those days when I was really mad about u… No missin’, no cryin’ anymore as it hurt too badly.
There’s so many questions hauntin’ me: is it u that I’m fallin’ in love with? Is it u who I just don’t wanna name “a liar”? Is it me who is always strong? Is it me who knew from the start that it will end up like this but still let it go on? Is it a true love or just a love affair? Is it a love of thunder-striking? is it possible if a man can love 2 women at the same time? When does a lover tell the truth? when he’s cryin’ ‘cos he can’t help from missin u, ‘cos u r not around???…
I’m really confused, my friends..
U can find this nonsense.. I’m really sorry… I’m just writin’ what my heart is all about at this moment…
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|10:16 AM|
Wednesday, October 20, 2004
Em đã hỉu yêu vẫn là đau khổ
mang trong lòng nhìu nỗi khổ ko tên
nhưng quá khứ đã trôi vào quên lãng
em từ đây đã lãng mạn và iu
ko yêu ai và cũng chả ai iu
ko vì thế em lại buồn ngớ ngẩn
bởi dzì em là bé Scor đáng yêu
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:12 PM|
Sunday, September 12, 2004
Men Are Hard To Please
The problems with GUYS:
If u TREAT him nicely, he says u are IN LOVE with him. If u DON'T, he says u are PROUD.
If u DRESS Nicely, he says u are trying to LURE him. If u DON'T, he says u are from KAMPUNG.
If u ARGUE with him, he says u are STUBBORN .If u keep QUIET, he says u have no BRAINS.
If u are SMARTER than him, he'll lose FACE .If he's SMARTER than u, he is GreaT.
If u don't LOVE him, he tries to POSSESS u; If u LOVE him, he will try to LEAVE u.(very true huh?)
If u don't MAKE LOVE with him., he says u don't LOVE him. If u DO!! he says u are CHEAP.
If u tell him your PROBLEM, he says u are TROUBLESOME. If u DON'T, he says that u don't TRUST him.
If u SCOLD him, u are like a NANNY to him. If he SCOLDS u, it is because he CARES for u.
If u BREAK your PROMISE, u cannot be TRUSTED. If he BREAKS his, he is FORCED to do
so.
If u SMOKE, u are BAD girl; If he SMOKES, he is GENTLEMENT.
If u do WELL in your exams, he says it's LUCK. If he does WELL, it's BRAINS.
If u HURT him, u are CRUEL , If he HURTS u, u are too SENSITIVE!! & sooo hard to please!!!!!
If u send this to guys, they will swear that it's not true..... but if u don't,
they say u are selfish..... The moral of the story is.......
SEND THIS TO GUYS OUT THERE ANYWAY... (^_^)
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|9:51 PM|
Tuesday, August 17, 2004
Hà Nội vs Sài Gòn
Cà phê
Cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus
Cà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn
Ăn trưa
Cơm trưa Sài Gòn với tô canh ổ qua hai ngàn rưởi
Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền
Gọi điện ngoài đường
Ở Sài Gòn, bạn hãy dừng xe - dắt lên vỉa hè - quay ngược đầu xe - nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió
Ở Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại - cho cả thế giới biết bạn là ai
Cảm ơn
Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô receptionist cúi gập người chào bạn
Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn
Cơn mưa
Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn - đỏng đảnh nhưng mau quên
Mưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội - âm ỉ và dai dẳng
Ăn mặc
Ở Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex
Ở Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ
Xe máy
Ở Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh
Ở Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ
Giao thông
Ở Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái - nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi
Ở Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi - nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý
Trà đá
Ở Hà Nội, một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá năm trăm đồng
Ở Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí
Ăn phở
Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa
Bát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê
Giầy vớ
Đàn ông Hà Nội có thể đi giày mà không cần mang vớ
Con gái Sài Gòn có thể đi vớ mà không cần mang giày
Con đường:
Hai con đường đôi vắng vẻ với tán lá xà cừ rậm rạp đầy tiếng ve trong những trưa hè - chúng giống nhau đến lạ!
Đường Hoàng Diệu (Hà Nội)
Tôn Đức Thắng (Sài Gòn) -
Đụng hàng:
Khi hai cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau...
con gái Hà Nội: "Tớ với ấy cùng mua nó nhé?"
con gái Sài Gòn: "Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác"
Dao dĩa
Khi bạn nói: "Cho tôi thêm một cái dĩa" với người bồi bàn...
ở Hà Nội: Người ta sẽ mang cho bạn một cái nỉa
ở Sài Gòn: Họ sẽ mang cho bạn một chiếc đĩa
Tỏ tình:
Khi bạn nói với một cô gái: "Thế em có yêu anh không?"...
con gái Hà Nội: "Nếu nói không thì sao?"
con gái Sài Gòn: "Tại sao lại không nhỉ!"
Ăn sáng:
Khi bạn nhận lời đề nghị của người bạn: "Đi ăn sáng với tớ nhé?"...
ở Hà Nội: Hoặc là bạn có nhiều hơn 20 ngàn, hoặc là chả cần xu keng nào!
ở Sài Gòn: Điều kiện cần và đủ: Bạn có tối thiểu 10 ngàn trong túi!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:43 AM|
Monday, August 09, 2004
What the fuck feeling !
Vẫn là 1 ngày như bao ngày khác, vẫn là 1 đêm yên ả quen thuộc, vẫn những con người ấy, vẫn những câu nói ấy... tất cả đều ko có gì khác thường,....chỉ trừ có 1 người, 1 người quen mà lạ, gần mà sao lại xa vời!? Chẳng hiểu sao, bỗng dưng lại thấy buồn buồn.... buồn mà chẳng hiểu vì đâu? Thật là ngốc quá, sao lại ko biết nhỉ? Phải chăng là vì người đó? Hình như là ko, chắc đó chỉ là những hờn ghen nhất thời mà thôi... chẳng có chút căn cứ nào cả ( Hmm mà cũng không đúng ... tại sao cô ta lại đặt chuyện như vậy ???)
Con người ta vốn là vậy, nói là buồn mà cũng chẳng rõ có phải mình buồn.(?) Chỉ biết rằng cái cảm giác mơ hồ ấy thật khó chịu mà ko thể nào bỏ wa nó, ko thể nào dứt ra được. Phải làm sao đây? Lại vẫn như bao lần khác, muốn vùi tất cả vào tiếng nhạc, vào giấc ngủ để hy vọng rằng sáng mai thức dậy rồi mọi thứ sẽ wa đi, tất cả sẽ trở lại với nhịp bình thường vốn có. Nhưng đâu có được... Em vẫn ngồi đây, 1 mình trong màn đêm tĩnh mịch... và chẳng có gì thay đổi, chẳng chút vơi đi!?!
...Nghĩ lại những lúc 2 đứa bên nhau trước kia ,giờ cảm thấy thật buồn.... buồn ........ What the hell ! Why her fucking story always come into my mind ? What the fuck !
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|10:30 AM|
Thursday, July 29, 2004
Meo meo....
.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|5:54 PM|
Tại sao phụ nữ khóc-
Một cậu bé hỏi mẹ:
- Tại sao mẹ lại khóc?
Người mẹ đáp:
- Vì mẹ là một phụ nữ.
- Con không hiểu - Cậu bé thốt lên.
Người mẹ ôm chặt con và âu yếm:
- Con không bao giờ hiểu được, nhưng nó là như thế đấy...
Thời gian trôi đi, cậu bé lại hỏi cha:
- Tại sao mẹ lại khóc hở cha?
- Tất cả phụ nữ đều như thế, con yêu ạ - người cha mỉm cười đáp.
Cậu bé lớn dần lên và khi trở thành một người đàn ông, anh vẫn thường tự hỏi: "Tại sao phụ nữ lại khóc?".
Cuối cùng anh tìm đến một nhà hiền triết. Nghe hỏi, nhà hiền triết ôn tồn nói: "Khi Thượng đế tạo ra người phụ nữ, người phải làm cho họ thật đặc sắc. Người làm cho đôi bờ vai họ cứng cáp để che chở được cả thế giới, đôi tay họ mát lành để che chở sự yêu thương, và người cho họ một sức mạnh tiềm ẩn để mang nặng đẻ đau.
Người cho họ một sự dũng cảm để nuôi dưỡng và chăm sóc gia đình, người thân, bạn bè ngay cả những lúc mọi người dường như buông trôi, và dù có nhọc nhằn đến mấy đi nữa họ không bao giờ than thở... Người cho họ tình cảm để họ yêu thương con cái ở mọi nghĩa trên đời, ngay cả những lúc con cái họ gây cho họ đau khổ.
Người cho họ sức mạnh để chăm sóc người chồng của họ, tránh vấp ngã vì người tạo dựng họ từ những xương sườn của người đàn ông để bảo vệ trái tim anh ta... Người cho họ sự khôn ngoan để biết rằng một người chồng tốt sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ mình, hiểu rõ sự chịu đựng của người phụ nữ và cô ta luôn thấp thoáng sau mỗi thành công của người chồng.
Để làm được những việc nhọc nhằn đó, người cũng đã cho họ giọt nước mắt để rơi, để họ sử dụng bất cứ lúc nào và đấy là điểm yếu duy nhất của họ. Khi con thấy họ khóc, hãy nói với họ con yêu họ biết bao và nếu họ vẫn khóc, con hãy làm trái tim họ được bình yên
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|5:42 PM|
Nếu và thì....
Nếu bầu trời có vẻ như bao phủ đầy mây xám mà bạn lại đi ra ngoài khi trời mưa… Nếu bạn đang mong nhìn thấy một chiếc cầu vồng rạng rỡ nhưng màu sắc của nó lại mang đến cho bạn nỗi buồn… Nếu quả đất vẫn tiếp tục quay mà bạn phải đi đến kết thúc… Nếu bạn đang tìm kiếm ánh sáng mặt trời mà tất cả những gì bạn nhìn thấy là bóng đêm tối mịt… Nếu tất cả xung quanh bạn là những niềm vui mà riêng với bạn chỉ là nỗi buồn… Nếu bạn đang quá sức mệt mỏi mà cuộc sống lại tiếp tục quật ngã bạn… Nếu bạn khóc…
Thì bạn hãy nghĩ những giọt nước mắt của bạn rơi xuống đất đã làm nên điều kỳ diệu: vẻ đẹp của những bông hoa như sự dịu dàng trên tay bạn. Thì bạn hãy cảm nhận không khí xung quanh bạn đang sực nức mùi cỏ mới cắt. Thì bạn hãy cười đùa với những đứa trẻ và nhận lấy sự ngây thơ từ chúng khi chúng cười đùa. Thì hãy tưởng tượng mình đang bay cùng một cô bướm xinh xinh trong một khu rừng đầy màu sắc. Thì bạn hãy lắng nghe tiếng thì thầm của đại dương và bạn để làn da của mình được mơn man bởi làn gió ấm áp của mùa hạ. Thì bạn hãy nếm một viên kẹo và cảm nhận vị ngọt ngào của những kỷ niệm thời thơ ấu đang dịu ngọt trên đầu lưỡi bạn. Thì bạn hãy lắng nghe giai điệu trong trẻo của những chú ###### hót đón chào một ngày mới. Thì bạn hãy nhớ những nỗi dịu dàng quá đỗi mà bạn nhận được từ nụ hôn êm đềm của mẹ khi ôm chặt bạn vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương vô bờ.
Hãy cố gắng tìm kiếm những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Hãy trông lên những đám mây ngũ sắc trên đầu chứ đừng nhìn đất đen dưới vệ đường. Cuộc sống không ban ơn cho ta mà chính ta sẽ ban tặng cho cuộc sống những món quà từ những hành động và suy nghĩ tích cực của mình. Hãy bắt đầu ngày hôm nay từ ngay giây phút này. Bởi vì cuộc sống đã là một niềm vui, một món quà vĩ đại nhất mà tạo hóa ban tặng cho bạn. Xin chúc những điều tốt đẹp đó đến với cuộc sống của bạn !
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|5:36 PM|
[[ The Wishlist ]]
New wand!
Lockart's new spell book
Murder the potions master
New broom
Get into the school's qudditch team
[[ Do
n't talk crap,
it's
fucking rude ]]
:::::YOU're listening to CRY IN THE RAIN :::::(Duh!)
I'll never let you see
The way my broken heart is hurting me
I've got my pride and I know how to hide
All my sorrow and pain
I'll do my crying in the rain
If I wait for stormy skies
You won't know the rain from the tears in my eyes
You'll never know that I still love you so
Though the heartaches remain
I'll do my crying in the rain
Raindrops falling from heaven
Could never take away my misery
But since we're not together
I pray for stormy weather
To hide these tears I hope you'll never see
Someday when my crying's done
I'm gonna wear a smile and walk in the sun
I may be a fool
But till then, darling, you'll never see me complain
I'll do my crying in the rain
I'll do my crying in the rain
I'll do my crying in the rain
I'll do my crying in the rain
Saturday, July 21, 2007
Vuông - Tròn
Hình tròn
Hình vuông
Hai hình hoàn toàn khác nhau – hiển nhiên
Đứng cạnh nhau là 2 vật thể tách biệt
Nhưng nếu chúng là một cặp
(Vì chúng không chọn một hình vuông hay hình tròn khác cho hòa hợp với mình)
Thì ???
Vuông sẽ hoàn toàn tròn
Hay
Tròn sẽ hoàn toàn vuông
Để phù hợp
Thế tại sao không là
Tròn sẽ hơi vuông và
Vuông sẽ hơi tròn
Chúng tự biến mình thành hai hình không hoàn hảo, khác mọi hình còn lại
Nhưng quan trọng
Tuy là hai vật hể khác lạ
(không tròn cũng không vuông)
Nhưng khi ghép đôi
Chúng lại là một cặp hoàn hảo
Đừng đánh mất cái tôi của mình cho phù hợp với người khác, cái tôi đó là chính là điều mà người khác thích ở mình. Thay đổi nhưng vẫn giữ cái bản ngã của mình. Không phù hợp về một mặt hay tất cả các mặt. Điều đó không quan trong. Quan trọng là cảm giác khi ở bên nhau, khi đã xác định được tình cảm của mình thì tròn hay vuông không còn quan trọng nữa. Đặt cạnh nhau hay lồng vào nhau không còn ý nghĩa.Ranh giới đã không còn. Tròn hay vuông chỉ là một mà thôi.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|5:44 PM|
Sunday, January 14, 2007
Cinderela *_*

Em lại là em , một cô bé Lọ Lem
Lại mong chờ nàng tiên với trăm ngàn phép lạ
Giày thuỷ tinh em rơi trong đêm nào cổ tích
Chuông đồng hồ mười hai tiếng ngân vang ...
Chuông đồng hồ mười hai tiếng điểm lên
Giấc mơ hạnh phúc vội vàng qua ... nuối tiếc ...
Trái bí ngô trở về là nguyên dạng
Áo váy lụa là thành mảnh vá che thân ...
Em lặng lẽ sống đời mình cô quạnh
Nước mắt từng đêm rửa sạch vết lấm lem
Nước mắt từng đêm ướt đẫm gối em nằm
Nước mắt từng đêm kết tinh thành ảnh ảo .
Em lại là em , một cô gái Lọ Lem
Có lẽ cũng khát thèm cho mình chàng hoàng tử
Người sẽ dịu dàng nâng bàn tay bé nhỏ
Dìu bước cùng em trong điệu nhảy mơ huyền .
Mỗi đêm trước mười hai giờ nhớ hoá thành công chúa
Ngồi vào cỗ xe tuấn mã đến hoàng cung
Rồi xoay nhẹ nhàng theo khúc nhạc thần tiên
Tìm hạnh phúc cho riêng mình ít ỏi ...
Lại là mình nghe cô bé Lọ Lem
Hoàng tử sẽ tìm được em cho niềm vui đoàn tụ .
Chiếc giày còn ở lại lưu dấu hài thiếu nữ
Cho chàng trai tìm không lạc mất người xa .
Giấc mộng vô thường , giấc mộng cao xa
Chẳng ai đánh thuế , em đừng dừng mơ ước ...
Em là cô bé Lọ Lem ngày xưa cũ
Lắng nghe chuông đồng hồ gõ mười hai nhịp đêm ...
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:02 AM|
Saturday, January 13, 2007
Rồi đất nước bước ra từ huyền thoại
Cổ tích vỡ òa thành trăm mảnh đơn côi
Chàng hoàng tử lang thang tìm công chúa
Công chúa đâu giữa mảnh vụn cuộc đời
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:43 AM|
Saturday, December 02, 2006
Miếng ghép!
Tình yêu như trò chơi xếp hình
Em lắp những miếng ghép
để tạo nên...
... sự thật!
Lắp xuôi
Lắp ngược
Em lựa hình vào khuôn
như muốn tình em...
... trọn vẹn
Em xếp
Em mải mê
tìm kiếm
Những miếng ghép cho kín khuôn hình
Như những bước đi trên con phố vắng
Tìm lối về...
Nhưng,
Chợt em bỗng hoảng sợ
Khi em không thể tìm thấy
một miếng ghép,
để lấp kín lỗ hổng trái tim anh
Em đảo bới
Kiếm tìm trong hy vọng
Miếng ghép kia,
hay là trái tim anh
Nhưng vô ích,
Em sẽ không bao giờ tìm thấy
Nó đã bị cuốn theo dòng chảy của thời gian
Lạc lõng
trong đống giấy nhàu cũ nát
Mà có lẽ
Em đã quên mất...
... từ lâu
Em đi tìm
Tìm miếng ghép ấy
Như tìm lại mình trong trái tim anh,
Như muốn đón nhận
một chuyện tình hoàn chỉnh
Mà chính em...
... Đã phá tự bao giờ???
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:00 AM|
Wednesday, October 11, 2006
Nếu mà được chết đi 1 lúc...
Nếu mà được chết đi một lúc
Chắc đã bình yên hơn giấc ngủ dài ?
Đừng có dại chui đầu vào địa ngục
Sợ chẳng còn gan để chết thật đâu
Nếu mà được chết đi một lúc
Sẽ có nhiều thứ đáng để xem
Lòng nhân gian khóc cười-cười khóc
Tỉnh dậy e có ngán cuộc đời?
Nếu mà được chết đi một lúc
Một lúc thôi đủ để hiểu nhiều điều
Để biết đâu là nụ cười tẩm thuốc
Giọt lệ kia liệu phải chảy từ tim?
Ừ, mà nếu được chết đi một lúc
Nhà xác kia lạnh cóng vẫn là gì?
Bởi là nơi thiên thu và vĩnh cửu
Giữa cuộc đời đôi lúc vẫn lạnh ghê
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:57 PM|
Saturday, October 07, 2006
Nếu bây giờ em yêu anh thì sao ?
Nếu bây giờ em yêu anh thì sao
Yêu một người vẫn đang Yêu người khác
Yêu một người bằng trái tim ngơ ngác
Một trái tim chưa sai nhịp lần nào
Nếu bây giờ em yêu anh thì sao
Dù anh đến rồi đi không dấu vết
Dù không ít lần em vô cùng mỏi mệt
Lo nghĩ nhiều...mà anh quá vô tâm
Nếu bây giờ em yêu anh thì sao
Vẫn biết rằng chẳng bao giờ anh nói
Nhưng thao thức cùng em câu hỏi
Nếu bây giờ
em yêu anh
thì sao ...?!










Glittery texts by bigoo.ws
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|9:51 PM|
Sunday, August 06, 2006
Không thể và Có thể...
Em nói rằng em phải ra đi
Không thể yêu anh như lời đầu tiên đã hứa
Em đã đi, anh không cách gì níu giữ
Không thể thật rồi, anh cố gắng làm chi!
Rồi ngày qua ngày thấm thía nỗi chia ly
Em giật mình nhận ra điều không thể
Có lẽ nào cuộc đời vô tình thế
Đã yêu nhau mà chẳng đến với nhau!
Anh khóc rồi em có khóc đâu
Anh là đàn ông nước mắt kia quá mặn
Em không khóc nhưng thấm nhoà nước mắt
Điều không thể kia thành vô nghĩa mất rồi
Em muôn đời vẫn thế mà thôi
Dù đến với anh có điều gì không trọn vẹn
Dù quá khứ em quay lưng lỗi hẹn
Có lẽ nào không thể ở bên nhau?
Anh khóc rồi à! đừng khóc nữa em đau
Không ai biết khi nào không thể
Và một ngày biết đâu lại thế
Em lại trở về, có thể ở bên anh
Ranh giới này thật quá mỏng manh
Em đứng giữa hai điều mong manh thành có thể...
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:52 PM|
Thứ 7...
Em quen vắng anh. Thứ bẩy
Ở nhà đọc sách, làm thơ.
Ở nhà ngắm trăng, đùa gió
Một mình ngồi nghĩ vẩn vơ
Em quen vắng anh. Thất bại
Chỉ biết gom nhặt đầy hòm
Chỉ biết một mình trơ trọi
Khóc òa - để cứng rắn hơn!
Em quen nói chuyện với anh
Qua tầm hình chụp chung hai đứa
Quen từ tim ra ngọn lửa
Khi một mình đơn độc trong đêm
Hôm nay thứ bẩy không tên
Lại có người tặng hoa em đấy
Vẫn từ chối - bởi em tin đâu đó
Anh đang về - và sẽ đến với em.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:51 PM|
Hãy cho Em làm một vì sao nhỏ...
Xin hãy cho em làm 1 vì Sao nhỏ
Một vì Sao đơn độc giữa trời xanh
Trăng đứng bên mà Sao chẳng được gần
Sao em tủi- Trăng anh nào có biết!
Hãy cho em 1 điều ước thuần khiết
Em ước Sao mãi mãi ở cạnh Trăng
Có thể là sự thật ko anh?
Khi khoảng cách Sao và Trăng quá lớn!
Em ko ước mình là Sao nhỏ nữa
Em muốn em là cô bé của anh
Được anh yêu, em làm nũng, anh chìu
Em muốn được vòng tay anh ôm siết
Ước gì đây? Khi em đã đánh mất
Một tiếng yêu em ko ngỏ cùng anh
Một nụ hôn hờ hững ở sau lưng
Em chẳng dám cùng anh sánh bước
Tại sao em vô tâm và quá đáng
Dẫm nát tim anh mà em ngỡ cỏ êm
Để giờ đây anh mãi cách xa em
Anh hờ hững làm tim em đau nhói
Có hay ko khi anh giúp em biết
Trả nợ tình tim cũng phải nát tan
Tiếng hợp tan giờ chắc anh chẳng màng
Tim em nát khi anh quay lưng bước.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:50 PM|
Cuối chân trời mây và biển gặp nhau !
Cuối chân trời, mây và biển gặp nhau
Nhưng mây tránh nụ hôn nồng của biển.
Bởi mây biết đêm ngày bờ vẫn khát,
Cái hoang sơ, của thuở biển yêu bờ.
Cuối chân trời, mây và biển gặp nhau
Biển không hiểu vì sao mây phiêu lãng.
Sóng cuồng nộ, xô bờ tung cát trắng.
Biển rộng dài có chứa nổi mây đâu...
... Cuối chân trời, mây biển vẫn gặp nhau,
Và biển vẫn không nguôi khát vọng.
Mây thương bờ, cứ âm thầm chắn sóng.
Phút chạnh lòng, mây hoá Mưa bóng mây...
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:45 PM|
Anh chỉ là cổ tích của Em thôi !
Anh chỉ là cổ tích của em thôi
Một cổ tích toàn những điều bí mật
Một cổ tích không bao giờ có thật
Em cứ chờ điều kỳ diệu xa xôi.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:38 PM|
Tuesday, August 01, 2006
Khi em nói không còn yêu anh nữa
Anh đừng tin em đã nói thật lòng
Cuộc sống vốn có lắm điều bực bội
Nên giận hờn buột miệng cứ như không
Và cả khi em bảo hết yêu anh
Xin anh hãy đừng tin lời em nói
Em cũng giống mọi người thôi anh ạ
Lúc muộn phiền miệng lưỡi dễ chua cay.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:28 AM|
Tồi tệ !!!
Em chẳng bao giờ tồi tệ thế đâu anh
Thích xen vào đời tư, thích lục tìm quá khứ
Những gì thương yêu anh trao người con gái ấy giữ
Dù có mặn nồng em cũng chẳng quan tâm
Bởi trước em kỷ niệm vẫn âm thầm
Ta đã có một thời yêu say đắm
Dù bây giờ anh đem lòng gởi gắm
Trái tim mình...cho người con gái kia
Ở trường đời em chẳng học phép chia
Nên suốt đời cứ nhân hoài nổi nhớ
Chia nồng ấm với người thà em chọn dang dỡ
Chọn xa anh để giữ lại tình đầu
Thật dại khờ anh chẳng hiểu nổi đâu
Mà hiểu làm chi khi em anh không còn nhớ
Bởi cô gái ấy giờ là hơi thở
Đâu có lý do gì anh trăn trở về em
Đừng hoài nghi hay trách cứ buồn thêm
Em vẫn yêu anh nhưng không hề tồi tệ
Dĩ vãng bọn mình...anh yên lòng,em chẳng kể
Với bất kỳ một ai, chỉ giữ lại riêng mình
Sẽ vui lắm nếu như anh chung tình
Với cô ấy là một điều diễm phúc
Em chẳng ghen hờn khi anh tìm thấy hạnh phúc Chỉ mong rằng...hạnh phúc đó đừng xa.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:26 AM|
Xin anh đừng lừa dối em thêm
Và cũng đừng lừa dối cả cô ấy nữa
Lẽ nào anh không thấy em đau khổ!
Cô ấy ra sao khi biết chuyện chúng mình?
Anh dối làm gì – em không ghen
Với cô ấy em là người đến trước
Bốn năm yêu, những được và mất
Kể làm gì cho lửa cháy lòng thêm
Cảm ơn anh - nụ hôn đầu tiên
Cảm ơn tình yêu đầu ngây dại
Em chẳng trách ai gây oan trái
Không sao đâu anh, biển nông – sâu khó lường
Nói gì nữa để nỗi nhớ dầy thêm
Tiếc nuối làm sao khi tình yêu xa mãi
Chỉ xin anh thật lòng yêu cô ấy
Đừng dối lòng như anh đã dối em
Nhớ lại làm gì – anh ngồi bên em
Và bên anh giờ đây là cô ấy
Xin anh đấy, anh đừng nhắc lại
Đừng nhắc đến em cho sóng dâng trào
Níu kéo làm sao sông đang trôi
Sáng hôm nay chẳng là nước lũ
Cứ chảy mãi thôi, êm đềm chảy
Sóng vẫn vỗ về đôi bờ phù sa
Em ghét anh ghét cả cô ta
Nhưng bỗng thấy thương cô ấy lạ
Cô ấy tội gì đâu và cả anh nữa
Những kẻ yêu chẳng có tội bao giờ!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:22 AM|
Chỉ khác một điều...
Người ấy có nhiều điểm giống anh
Cũng yêu em bằng những gì có thể
Cũng lo lắng mỗi lần em ngấn lệ
Cũng nồng nàn mỗi phút bên nhau
Không biết người ấy có thấy đau
Như anh – khi biết em đã yêu người khác
Chắc người ấy không bao giờ bội bạc
Để rồi vuột tay hạnh phúc vẫn mong chờ
Em ám ảnh anh cả trong những giấc mơ
Những kỷ niệm – thời gian chưa kịp xóa
Những giây phút sao mà tha thiết quá
Giờ đây là hiện-thực-của-người-kia
Kể từ lúc em nói chuyện cách chia
Anh đã biết người ấy giống anh nhiều lắm
Cũng đợi chờ, khát khao và say đắm
Chỉ khác một điều người ấy sẽ có em
Chỉ khác một điều người ấy sẽ nhớ em
Như nhớ đến một người yêu bé bỏng
Không ẩn chứa một nỗi đau lắng đọng
Như anh bây giờ - khi nhớ về em
Chỉ khác một điều người ấy sẽ có em
Có mãi mãi, không bao giờ vuột mất
Không khờ khạo đi tìm trời dưới đất Để rồi mất em như anh đã từng làm…
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:18 AM|
Người duy nhất ???
Anh bảo rằng trái tim anh rất nhỏ
Và em là người con gái đầu tiên
Em dỗi hờn
Người con gái đầu tiên
Đâu phải là mãi mãi
Chắc gì em sẽ là người con gái
Cuối cùng trong trái tim nhỏ của anh?
Anh cười vang, đôi mắt sáng long lanh
Vậy trong trái tim anh, em là người thứ nhất
Em thoáng buồn, nếu em là thứ nhất
Sẽ có người kế tiếp hai, ba
Hoặc có thể là nhiều hơn thế nữa
Và khi ấy em chỉ là ngọn cỏ
Xanh một ngày để tàn úa trăm năm...
Em nhìn xa xăm
Anh có hiểu vì sao em buồn vô cớ?
Khi chớp mắt, một trời sao vụt vỡ
Ánh sao nào đã nối những tình yêu?
Tại sao anh không nói một điều
Rằng, trong trái tim anh, em là... "người duy nhất"?
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:16 AM|
Em sẽ không khóc nữa đâu !
Em không khóc cho anh nữa đâu
Khi không còn nhau em chẳng muốn mình trở nên yếu đuối
Khóc 1 mình - khóc trong đêm - buồn lắm
Nước mắt cho mối tình đầu là nước mắt tự khô
Em sẽ không tin anh nữa đâu
Sau những lời yêu thương dịu dàng chỉ là giả dối
Chẳng thể trách anh là người phản bội
Khi anh chưa bao giờ thực sự yêu em
Đừng xin lỗi và đừng nói gì thêm
Chằng ai có thể yêu cùng lúc 2 người con gái
Cho nên em cam lòng thất bại
Tình yêu thường ích kỷ phải không anh
Em không gọi cho anh nữa đâu
Và sẽ quên như chưa bao giờ nhớ
Mong anh yêu người ta bằng tình yêu thực sự
Tình yêu chân thành chỉ có 1 thôi anh!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:12 AM|
Cô bé ấy có 1 lần nói khẽ
Anh tin không, em sẽ ngủ 1 tuần
Anh đừng đến và đừng buồn anh nhé
Em ngủ rồi, còn ai nữa mà mong !
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:10 AM|
Một nửa của em là của em
Một nửa của anh là của anh
Hai nửa cộng lại thành trái đắng
Nuốt thì không trôi, nhả không đành
Một nửa của em là của em
Của riêng em giử, anh đừng phiền
Của anh nhiều quá, em xài hộ
Mai mốt hết tiền, em ở riêng !! Hehehe...
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:07 AM|
Xóa ký ức đi và.. quên nó là xong !!
Vậy là anh đã ra đi
Ta chia tay trong lúc lửa tình nồng cháy
Nhìn lại mình ... Em không hề ân hận
Có lẽ anh bây giờ mới thật là anh
Em vẫn sợ
Một ngày tình mình mong manh
Ta mất nhau giữa cuộc đời chua xót
Bao muộn phiền cùng chia sớt
Giờ ... đường ai nấy đi
Em đã từng sợ cảnh biệt ly
Anh khao khát phút giây mình gặp lại
Vậy mà một phút khờ dại
Lỡ cung đàn tủi nhịp sầu cô đơn
Ừ ! đành vậy
Thà chia tay thì hơn
Một lần đau nhưng tim mình thanh thản
Em không phải sợ
Anh không phải lo
Gắng bên nhau cũng chẳng được bền
Phút cuối này cũng chẳng được kề bên
Ta chia tay cùng lời vô nghïa
Anh không thấy em khóc
Em chẳng nhìn anh buồn
Em mặc kệ cho suối lệ cứ tuôn
Cứ khóc đi ai nhìn đâu mà sợ
Thế là hết ta chẳng còn duyên nợ Xoá ký ức đi và quên nó là xong.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:56 AM|
Anh hỏi em :
Có bao giờ hạc giấy bay không ?
Em bảo anh rằng :
Hạc giấy vẫn bay trong lòng...
Anh hỏi em :
Em làm hạc giấy để làm chi ?
Em bảo anh rằng :
Em làm hạc giấy để nhớ lúc phân ly .
Mỗi ngày qua lại có 1 tờ lịch
Rồi một hạc giấy em đã sinh ra.
Trên bàn em những con hạc giấy như hoa
Để nhắc em rằng :
Tình mình nay đã quá xa !!!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:53 AM|
Em chỉ có một mình...
Em chỉ có một mình
Đôi bàn tay hằn những vết chai
Hạnh phúc của ai
Đôi khi làm em bật khóc
Rồi lén lau nước mắt
Học cách tự đứng lên
Em chỉ có một mình
Lặng lẽ quên
Mình cũng là con gái
Tim cũng cồn cào những điều không thể nói
Nhưng chiếc bóng cứ hao gầy
Em chỉ có một mình
Thèm da diết bàn tay
Một bàn tay ấm áp
Những ngày cuối tuần không đi qua chậm chạp
Cho em quên… em chỉ có một mình
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:41 AM|
Anh Yêu !
Anh yêu,
Có những ngày trong cuộc sống chúng ta
Em bé bỏng,
Mềm mại
Quấn bên anh, xao xuyến ân cần
Có những ngày trong cuộc sống chúng ta
Em cau có, giận la
Em cằn nhằn anh
Vì những điều có thể là vô nghĩa
Có những ngày trong cuộc sống chúng ta
Em mệt mỏi - trầm uất
Chỉ muốn giấu mình trong góc khuất
Bỏ mặc anh đánh vật với vui buồn
Có những ngày trong cuộc sống chúng ta
Em cách xa anh
Ngút ngàn tầm mắt
Khi nhớ nhau quay quắt
Em thì thầm tưởng nói chuyện cùng anh
Những ngày rồi sẽ qua trong cuộc sống chúng ta
Dù em dịu dàng hay em gắt gỏng
Dù em gần anh hay xa xôi vạn dặm
Trái tim em luôn nồng nàn nóng bỏng
Đập nhịp yêu anh khao khát đến cháy lòng.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:24 AM|
Vì sao người trở lại ?
Đã đi rồi sao người còn trở lại
Lối người về giờ xa lạ dấu chân
Chuyện cũ xa rồi ta cũng chẳng phân vân
Và cũng đã quên rồi người đã thấy
Ta vẫn sống vẫn buồn vui vẫn vậy
Năm tháng dù dài thì cũng trôi đi
Người về làm gì và nhác lại làm chi
Một câu chuyện đã mang hương cổ tích
Mấy ai nhớ khi hạ màn vở kịck
Buồn làm gì cho lắm hoang vu
Giẫu đông buồn còn phảng phất mùa thu
Thì cũng đã nhuộm màu dĩ vãng
Người trở về sau muôn ngàn quên lãng
Giờ lại ngậm ngùi xin lỗi thời gian
Ta đâu trách người và nào có oán than
Thì người hỡi đừng bận lòng chi nữa
Người cũng đừng buồn bởi những điều đã hứa
Ta vô tình đã làm rớt vỡ tan
Thi người cũng đừng cố gắng để mang
Hãy cứ bước như ngày xưa từng bước
Cuộc sống buồn có điều gì biết trước
Khi nhận ra thì đã muộn màng
Một cung đàn lỡ phím đứt dở dang
...Thì người hỡi quay về làm chi nữa.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:20 AM|
Saturday, July 29, 2006
Cổ Tích đổi thay ;-)
Nếu một ngày cổ tích đổi thay
Lọ Lem sẽ chẳng đánh rơi giày
Khiến hoàng tử không bao giờ tìm được
Bạch Tuyết vẫn sống y như khi trước
Chẳng có chú lùn hay hoàng tử nàng yêu
Hoa hồng vẫn nở bên cạnh nàng công chúa đáng yêu
Cô vẫn ngủ mãi.....ngủ hoài.
Giấc ngủ dài không người đánh thức
Giữa biển khơi nàng nhân ngư thổn thức
Chẳng phép màu nào giúp nàng có được đôi chân
Đêm giáng sinh
Bên góc phố kia một cô bé run rẩy rùng mình
Em quẹt lửa lên trong niềm hi vọng
Nhưng một que..hai que...
Ảo ảnh chẳng xuất hiện
Em vĩnh viễn ra đi trong đói lạnh và cô đơn
Nàng Lidơ tội nghiệp chẳng khá hơn
Sợi tầm ma suốt đời không dệt nên 12 chiếc áo
Số phận tất cả sẽ chuyển xoay điên đảo
Như Sinbab kia chàng thuỷ thủ oai hùng
Ngoài đại dương bão tố vẫn bập bùng
Cứ ra khơi đi nhưng đừng mong có điều kì diệu
Hajilen! công chúa ong ảo diệu
Đáng thương thay giấc mộng mãi chẳng thành
Tan vỡ bao niềm tin ,bao ước vọng mong manh
Cô bé tóc dài sẽ suốt đời giam mình trên đỉnh tháp....
Cổ tích đổi thay khi lòng người trở nên đen bạc
Khi yêu thương không chạm đến tâm hồn
Khi nước mắt thay thế cho tình thương
Thì chuyện cổ cũng chỉ còn bi kịch
Vậy xin đừng để cổ tích phải đổi thay.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|6:36 PM|
Sunday, May 07, 2006
Có hai người vừa chợt bước... qua em ...
Em trố mắt nhìn theo ??? Vì sao em chẵng biết !
Chắc tại có... một chút gì thân thiết,
Nhìn phía sau... em trông thấy giống giống anh !!!
Nhưng người ta đi - không phải một mình !
Kế bên đấy, là một cô gái trẻ,
Trên bờ vai, mái tóc màu hạt dẽ...
Đẹp tuyệt vời !!! (Khi em tự so sánh với em !)
Em cầu mong : Người đó không phải là anh !
Nên vẫn cứ nhìn theo.... với cái nhìn mút mắt !!!
Đến độ chừng, người ta đã rẽ vào ngỏ ngoặt,
Hồn thẫn thờ !!! Chả biết ... đó là ai !!!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|10:17 PM|
Tuesday, May 02, 2006
1/2 của tôi (^_^)
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
nhưng tìm mãi tìm hoài không thấy
nửa của tôi ơi anh là ai vậy?
để tôi tìm hoài tìm mãi anh thôi
trời dần buông thành phố vào đêm
sân cỏ vườn cây từng đôi ríu rít
họ may mắn hơn tôi hay họ không cần biết
nửa của mình hay nửa của ai
tôi đã đi tìm anh, vâng tôi đã đi tìm
nhưng có lẽ suốt đời không tìm thấy
nếu không có anh tôi đành sống vậy
không nhặt nửa của ai làm nửa của mình
cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
nên nhiều lúc tưởng chừng như đã gặp
nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu
không phải nửa của mình không phải nửa của nhau
thì Thượng Đế ơi xin đừng bắt tôi phải lầm tưởng
bởi tôi biết khổ đau hay sung sướng
là đúng sai trong tim nửa của mình
tôi đã đi tìm anh, vâng tôi đã đi tìm
và ở nơi đâu trên đời này có thể
anh cũng đang tìm tôi, tìm hoài như thế
chỉ có điều mình chưa nhận ra nhau
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:58 AM|
Monday, May 01, 2006
Ngày về...

Nếu ngày về thấy hoang tàn đổ nát
Hãy tìm Em trong tận đáy lòng Anh
Nếu không thấy có thể em đã mất
Hay là đang thơ thẩn ở đâu đây
Anh cứ tìm nếu vẫn còn lưu luyến
Không thì thôi hãy để Em yên !!!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|7:35 PM|
Saturday, April 15, 2006
Hà Nội nhỏ như bàn tay con gái.
Nhỏ như tay em trong tay anh.
Chiều nay Hồ Gươm biếc xanh,
Cứ nhắc em hoài về một thời để mất.
Một thời của biết bao điều rất thật,
Thật như là em đã yêu anh...
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|12:37 AM|
Tuesday, February 28, 2006
Cổ tích Biển và Tình Yêu.
Anh biết không biển ngày xưa hiền lắm
Nước trong xanh và không mặn thế đâu
Sóng chửa hình thành hai bờ sát gần nhau
Gió dịu dàng mơn man đôi bờ cát
Rồi một ngày biển không buồn ca hát
Nước đẩy lùi hai bờ cát ra xa
Chia tay la điều không muốn xảy ra
Hai bờ lặng nhìn nhau trong xa tắp
Biển gào thét khóc hai bờ xa cách
Nước mắt hòa vào thành nước mặn hôm nay
Gió giận hờn thổi làn nước mắt bay
Biến thành sóng gửi đôi bờ thương nhớ
Bãi cát trắng cũng hình thành từ đó
Nhớ thương nhiều thành hạt cát long lanh
Lúc êm đềm biển trở lại màu xanh
Vẫn ấp ủ mong manh niềm hy vọng.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|9:33 AM|
Wednesday, January 25, 2006
Cuối Chân Trời Sao và Biễn Hôn Nhau
Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu em
Vâng em hiểu ngoài khơi kia trăm gió
Đưa sóng về lại đẩy sóng xa thêm
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Trăn trở bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm lạc giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc
Mai sóng về, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở bên bờ trong giấc ngủ vô tâm
Hoàng hôn ơi sao mắt bờ quầng thâm
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng
Phiêu du mãi để hàng dương khô nắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu bờ yêu
Đại dương xa gió rủ rỉ rất nhiều
Sao nhấp nháy từ ban chiều chờ đợi
Không có nghĩa mỗi lần sóng nói
"Yêu rất nhiều"... là cho cả bờ đâu.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|11:34 PM|
Wednesday, January 18, 2006
Em ứ lấy chồng công an đâu ,
Pháp luật luôn luôn ở trong đầu,
Đêm về hai đứa đang yên giấc ,
Giật mình anh hỏi giấy tờ đâu
Em ứ lấy chồng phi công đâu ,
Bay bay luợn lượn ở trên đầu ,
Đêm về hai đứa đang yên giấc ,
Giật mình anh hỏi tọa độ đâu
Em ứ lấy chồng bộ đội đâu ,
Mũ cối luôn luôn đội trên đầu ,
Đêm về hai đứa đang yên giấc ,
Giật mình anh hỏi bắn vào đâu
Em Cứ lấy chồng IT di ,
11 00 0 11,
Đêm về hai đứa đang yên giấc ,
Giật mình anh hỏi 1 or 0 ? (Yes or No)
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|4:13 PM|
Friday, January 13, 2006
Em muốn...
Em muốn len lén nói với anh: "em yêu anh"
Chưa biết được có đáng sợ không, bởi em đa tình mà thôi
Mong rằng anh sẽ nói: "anh yêu em"
Nếu được thế, em sẽ không nghĩ ngợi nữa
Em muốn len lén nói với anh: "em yêu anh"
Cảm giác này có nên giữ trong lòng không?
Mong rằng anh sẽ nói: "anh yêu em"
Để em biết được làm cách nào lại được gặp anh...
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:58 PM|
Friday, December 30, 2005
Em lấy tên Anh làm password
Cứ logout rồi lại login vào
Và cứ thế mỗi ngày bên bàn phím
Anh lại về trong nỗi nhớ xôn xao...
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|9:28 PM|
Friday, October 07, 2005
Thiên đường đánh mất !
Thiên đường đó từ đây em đánh mất
Biết tìm Anh, tìm hạnh phúc nơi đâu?
Biết làm sao để dĩ vãng hoen màu?
Trên phố buồn một mình em phiêu bạt
Thiên đường đó tàn phai chiều nắng nhạt
Rồi vỡ tan theo bóng tối hoàng hôn
em bước đi theo quán tính linh hồn
Mong tìm thấy dáng Anh trong tiềm thức
Thiên đường đó dối gian hay chân thật?
Có hay không lời Anh nói yêu em?
Có hay không những âu yếm chân thành?
Nhưng dù sao em vẫn còn yêu mãi...
Thiên đường đó anh và em thơ dại
Tưởng được yêu, yêu vĩnh cửu muôn đời
Tưởng tình ta như sao sáng trên trời
Nhưng em biết sao kia rồi cũng tắt
Thiên đường đó thiệt là vui Anh hả?
Là một ngày em trọn vẹn có Anh
Thiên đường ấy giờ rụng rơi như lá
Là một ngày em mãi lạc mất Anh...
... Thiên đường đó giờ em không tìm thấy
Anh mang đi xa đến tận chân trời
Bỏ lại em lưu lạc đến chơi vơi
Sống chênh vênh với muôn trùng nỗi nhớ
Thiên đường đó Anh trao cho người khác
Ở chốn nào cùng xây mộng yêu thương
Ở nơi nao Anh hạnh phúc thiên đường
Chỉ còn em với trần gian cô quạnh
Thiên đường đó xa rồi em đơn lạnh
Thích lang thang, thích ngổ ngáo với đời
Thích hoang đàng, thích phiêu bạt rong chơi
Vì mất Anh - chẳng còn gì hạnh phúc
Thiên đường đó cất dùm em Anh nhé!
Giây phút nào nếu chợt nghĩ đến em
Dù chỉ là một nỗi nhớ mỏng manh
Thì xin Anh hãy quay về chốn cũ.
Chỉ để bên nhau một phút cũng an lòng.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|2:36 PM|
Ừ thì anh cứ quên!
Ừ thì anh cứ quên
Xá gì đâu những nồng nàn bất chợt
Em không đủ không để yêu và thêm bớt
Nên chỉ cho mà không nhận bao giờ
Ừ thì có thể em khờ
Nên quẩn quanh những nỗi buồn vô cớ
Anh là kẻ thông minh và hào phóng
Em không có quyền tị ganh
Ai bảo em yêu anh
Yêu những cái người đời thường khinh ghét
Trái tim anh muôn đời chật hẹp
Co lại cho em một chỗ cũng không vừa
Thôi mình đừng có đẩy đưa
Tình yêu đâu phải trò đùa không đoạn kết
Rồi cũng đến lúc ta nhìn nhau nhạt thếch
Để nồng nàn qua tay
ví dụ lỡ ngày mai
Anh thức giấc không còn em bên cạnh
Anh sẽ làm gì?
Mỉm cười hay bật khóc
Em đã hình dung
Một sớm mai rực nắng
Anh bước xuống đường
Bỏ nỗi nhớ sau lưng
Và em tan đi...
Nhẹ nhàng như những bọt xà phòng
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|2:16 PM|
Wednesday, September 14, 2005
Vì trái tim của tôi nằm bên trái

Hòn đá lăn luôn chẳng bao giờ có rêu
Mình đọc được ở trong sách một điều như thế
Vẫn biết cuộc đời còn nhiều cái không thể
Nhưng sao mình lại không thể quyết tâm?
Mình chỉ toàn mơ tưởng những viển vông
Đến những điều xa xôi phi thực tế
Mơ ngày kia sẽ ngao du bốn bể
Bằng số tiền trúng xổ số giải cao
Rồi chống cằm mơ mình là ngôi sao
Thật nổi tiếng và nhiều người ngưỡng mộ
Mơ có người đồng cam cộng khổ
Yêu thương mình suốt cả cuộc đời xanh
Mình cứ mơ, cứ nghĩ, cứ chòng chành
Giữa hiện tại, tương lai và quá khứ
Mình cứ mơ, rồi chẳng làm gì nữa
Buồn bã, thờ ơ, lạnh nhạt, dửng dưng.
Mơ trúng số? Có bao giờ mua số?
Mơ thành sao, dám thể hiện tài năng?
Mơ người thương, sao không hành động gì
Để chứng tỏ mình là người dễ mến?
Tự vấn mình trong niềm yên tĩnh
Chợt mỉm cười phổ lại thơ xưa:
'' Thà một phút làm việc mà có ích,
Còn hơn ngồi mơ tưởng suốt ... trăm năm''
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|2:15 AM|
Tuesday, February 15, 2005
QUÊ HƯƠNG
This is one of my favourite poems:
QUÊ HƯƠNG
Thưở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
Có ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
Có những chiều trốn học
Đuổi bướm cạnh bờ ao
Mẹ bắt được chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích.
Cách mạng bùng lên rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi
Cô bé nhà bên
Có ai ngờ cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn
Ôi! Thương quá đi thôi.
Giữa cuộc hành quân
Không nói được một lời
Đơn vị đi qua
Tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời
Nhưng lòng tôi ấm mãi
Hòa bình trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Tôi hỏi nhỏ
“Chuyện chồng con khó nói lắm anh ơi”
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng
Hôm nay nhận được tin em
Dù không tin đó là sự thật
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích em ơi!
Đau xé lòng anh chết nửa con người
Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm
Có những lần trốn học bị đòn roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của “em tôi”!
and another version:
Thủa còn thơ ngày hai buổi lang thang
Yêu quê hương qua từng băng chưởng bộ
Ai bảo ăn chơi là khổ ?
Tôi mơ màng trong khói thuốc Vina...
Những buổi trốn học
Đi rình bẻ cây
Chủ bắt được
Chưa đánh roi nào đã té...
Cô bé nhà bên nhìn tôi cười phe phé
Mắt đen tròn gian gian quá đi thôi
Giá cả bùng lên
Rồi hàng hoá tung ra
Chợ Giời đang vẫy gọi
Từ biệt mẹ tôi đi
Buôn xe đạp xe máy
cô bé nhà bên (có ai ngờ!) cũng đi phe vé
Hôm gặp tôi vẫn cười phe phé
Mắt đảo quanh ôi gian quá đi thôi ...
...Hoà bình tôi trở về đây
Với sạp hàng xưa dầu mỡ vẫn còn
Lại gặp em
Thẹn thùng trên chiếc Hiêu Sung
Vẫn phe phé cười khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện chồng con khó nhớ lắm anh ơi !!!
Hôm nay nhận được tin em
Không tin được vì đó là bịa đặt
Em bị bắt rồi đi cải tạo
Chỉ vì em buôn lậu cà phê
Đau xé lòng anh - như trượt số đề !!!
Xưa yêu quê hương vì có băng chưởng bộ
Có những ngày bùng học bỏ đi chơi
Nay yêu quê hương vì vài ngàn đô Mỹ
Em còn cầm mà chưa trả cho tôi...



*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|10:20 PM|
Monday, February 14, 2005
Out of nothing at all !!
Em không còn khóc nữa đâu anh
Giọt nước mắt giữa dòng đời hối hả
Con đường xưa vẫn chia về hai ngả
Tiếc nuối làm chi cho chật trái tim mình
Đã biết rằng ta chẳng phải cho nhau
Em không muốn hoài niệm thêm hơn nữa
Anh quên em dễ dàng thanh thản thế
Em khóc làm gì? Vô nghĩa đúng không anh?
Không hẳn rằng giờ em đã quên anh
Em vẫn nhớ để nguyện cầu anh hạnh phúc
Chẳng phải em bao dung, cũng không mong có lúc
Anh giật mình hối hận nhớ về em
Em bây giờ đã khác những ngày xưa
Người ta cho em những gì em mong muốn
Người ta dìu em khi em khụy xuống
Và chẳng bao giò bỏ em lại như anh!
__________________________________
Em sẽ không bao giờ khóc đâu anh
Nước mắt chỉ dành cho những người yếu đuối
Em ngang, em cứng nên khóc với em là diệu vợi
Em không bao giờ thèm khóc đâu anh
Lúc khổ đau em chỉ nhoẻn cười lành
Cười khô khốc như pha lê vụn nát
Tình mong manh, hợt hời và nhàn nhạt
Không đủ khiến em buông giọt lệ cao sang
Em trò chuyện cùng trăng, sao với gió ngàn
Những người bạn không bao giờ bội phản
Trăng sẽ làm dung nhan em rạng rỡ
Sao nháy mắt cười chia xẻ nợ thương đau
Gió mơn man những bài ca em hát
Em lại mới như vừa refresh
Em sẽ không khóc đâu anh
Khi em không tìm được một bờ vai dựa
Một người tình đủ sức đỡ em lên
Lau lệ khô bằng một cặp môi mềm
Bằng ánh mắt cảm thông như sao trời vậy ...
Em chỉ khóc khi ở bên người ấy
Không sợ cười vì em quá mong manh
Đến bây giờ,
Em vẫn không thèm khóc đâu anh!
______________________________________
Quên!
Anh đừng tưởng em không thể sống
Nếu đời em thiếu hình bóng của anh
Thiếu chở che, thiếu ân ái ngọt lành
Quên đi nhé!
Anh đừng tưởng em chạy theo người ấy
Cầu anh quay đầu mong bố thí yêu thương
Anh đừng tưởng em đến chỗ cụt đường
Quên đi nhé!
Anh đừng nghĩ rằng anh là số một
Vị trí to đùng trong tim bé thơ ngây
Mỗi tiếng anh ho làm run sợ lòng này
Quên đi nhé!
Thật sự ra em cũng yêu anh đấy
Yêu thật nhiều yêu bỏng cháy con tim
Nhưng anh này, anh chỉ là một kiếm tìm
Trong bao thứ em ước mơ từ bé
Không có anh em chỉ hơi buồn nhẹ
Khóc vài đêm rồi he hé vui tươi
Gối ôm kia em luôn sát bên người
Êm và ấm có thua gì tay anh chứ
Âm nhạc, văn chương xóa đi niềm tư lự
Chia vui buồn chia cảm xúc tâm tư
Đâu cần anh, cần đến những mĩ từ
Anh thổ lộ, anh tôn vinh, anh dền dứ
Nếu thật lòng anh không về bến cũ
Với tình yêu chân thật ở nơi em
Em coi khinh, không tưởng tiếc, không thèm !!
Em lại đắm vào những niềm vui mới
Em hết trông mong, vứt đi bao chờ đợi
Em ngu ngơ khi nhớ đến tình xưa
Vậy anh ạ!
Nếu anh thấy rằng em cần anh quá
Cần nhất trên đời, cần đến hóa u mê
Anh sẽ thất vọng tràn trề
Quên đi nhé, Anh yêu!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|2:58 PM|
Sunday, January 30, 2005
Friends online are people we may never see....we see pics, we see cams...it isn'd the same....we grow close...we care and love one another....one day we may not hear from one another....our hearts will break...all we see is a name on messenger but the person we don't see anymore.....we pray.....please come back....all I ask is you remember me in the good times we had.....keep me close to your heart....friends forever...pass this on to all your friends....if I get it back....I know u care!!!!!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|1:09 PM|
Tuesday, December 21, 2004
Nó lững đững đi đến chỗ ngồi quen thuộc của mình, anh phục vụ đem cho nó ly cafe như một điều bất di bất dịch mà anh biết.
Bên cạnh nó giờ đây chẳng có anh, vẫn chỉ 1 mình nó trầm ngâm cùng với mái tóc rũ buồn bên ly cafe.Không có anh, đời bỗng trở nên hiu quạnh! Cuộc sớng của nó lại trở về trong thinh lặng, trầm mặc với những ý niệm vô thức...
Nhưng nó , chính nó đã trốn chạy khỏi anh. Nó thích trò chơi trốn chạy, nhưng trong cuộc trốn chạy lần này, nó nghe tim mình vỡ vụn, kêu lên khô khốc...
TÌnh yêu mật ngọt, mật ngọt trên môi
Tình yêu mật đắng, mật đắng trong đời...
Nó vốn nhạy cảm và thích giam mình trong khoảng không bao la của riêng nó, chỉ riêng mình nó'' No'' chưa bao giờ đoái hoài đến tình yêu nhưng luôn sợ ai đó tranh mất , hoặc sợ phải chia sẻ cái thinh không của mình.Anh đã đến với nó một ngày không mong đợi, vạn lần không mong đợi, ngày của những cơn mưa tầm tã...
Nga`y anh đến, nó nhìn anh chăm chăm ( đó la theo cách anh nói, chứ nó dang thả hồn đi rong theo mưa).Anh không thèm nhìn nó, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh chiếc bàn của nó. Cứ như thế từ ngày này qua ngày kha''c, chỉ chừng đo'' không gian, chỉ nhiêu đo'' hành động không hơn không kém. Rồi mộtt ngày, một đôi giây ngắn ngủi, anh bật thành tiếng yêu no''.Cũng chỉ thế, nó mới biết rằng anh đã chiếm lấy nó trọn vẹn , chiếm của nó cả 1 trời thơ, 1 trời sầu man mác và như thể nó tự nguyện trao cho anh vậy...
Mợt lần cùng anh leo lên đồi , nó khẽ tựa vào vai anh hát nho nhỏ và chợt nó thấy mình chẳng còn nguyên vẹn với chính mình. Anh tham lam trên bờ môi nó, nuốt chửng cả tâm hồn nó, anh tham chiếm giữ nó. Dôi khi nó cảm thấy đê mê không cưỡng lại được trong vòng tay anh, nhưng cũng lắm lúc nó thấy mình đuối sức trong biển đời...
Tình yêu như biển, biển rộng 2 vai.Tình yêu như biển, biển hẹp tay người, biển hẹp tay người...lạc lối....
Nó đang lạc lối...?
Phải chi cuộc đời là những bãi cát của riêng biển, để được nghe biển vỗ về , ôm ấp.Và biển sẽ cuốn đi, chôn vùi, xoá những vết chân qua trên ca''t. Lần đầu tiên anh chạm vào bờ môi nó, nó đã nghĩ anh sẽ là biển của nó, và nó sẽ là bờ cát của riêng anh, nó nghe không gian vỡ ra nhạt nhòa, nó thấy anh cùng nó chạy trên bờ hoang, và mưa cũng ghé thăm vùng hoang mạc gió cát.
Em đi về nơi ấy, nơi đâu nơi đâu, sông cạn đa'' mòn.
Trăng treo đầu con sóng, tan theo tan theo chút tình xa vắng...
Nhưng rồi cuối cùng, nó chạy trốn tình yêu của anh, nó lang thang mình nó.Nó sợ hãi với chính mình, nó vẫn sống giữa bể đời gian trá với tấm lòng chân thành và một tâm hồn yếu đuối.Anh đã không giữ nó, hay không khỏa lấp cái tâm hồn sa mạc của nó. Nó cuối cùng vẫn la tên du mục dưới ánh trăng...
ANh đi qua đời nó hay nó đi qua đời anh? Chẳng thể lý giải, anh nghĩ nó chẳng tin anh bởi anh và nó cách nhau nửaq vòng trái đất, nhưng anh có biết đâu vì nó quá yêu anh, và vì nó khong đủ niềm tin với bản thân mình... Nó biết tâm hồn nó đã đóng băng, và anh la mặt trời duy nhất ...
Làm sao ru được tình vơi, à ơi... nỗi đau này người...
Hôm nay, nó quờ quạng trong bóng tối, đã không có mặt trời riêng cho nó!
Tình yêu vô tội, để lại cho ai, buồn như giọt máu lặng lẽ nơi này...
Mưa vỡ oà trên mái hiên, từng giọt càfe vỡ oà trên mặt ly, lòng nó cũng vỡ òa nỗi nhớ anh khao khát, nó thèm vòng tay xiết của anh mà lại trốn chạy anh ư? Nó chỉ là một con ngốc...nhưng nó biết làm gì đây...nó bất lực rồi...
Trời cao đất rộng, một mình tôi đi, một mình tôi di
Đời như vô tận, một mình tôi về
Một mình tôi về....với tôi....

JOY
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|11:05 AM|
Saturday, December 11, 2004
Đôi lần, tôi để gió cuốn tôi đi!
Tôi không phải là người mê nhạc Trịnh Công Sơn. Có những sáng tác của ông tôi nghe rất mệt - ngay cả giai điệu lẫn ca từ đều không thể cảm thụ được – như ca khúc Bống Bồng ơi gì đó mà ca sỹ Hồng Nhung vẫn hát chẳng hạn. Có lẽ vì tôi vẫn chưa thoát khỏi tâm lý thích nghe nhạc kiểu dễ nghe, dễ thuộc, dễ hiểu và cũng dễ…quên. Nhưng cũng có những bài của ông, nếu lỡ để những thanh âm của nó lay động thì khó mà dứt ra được.
Tôi muốn nói đến những ca khúc người ta chỉ vô tình được nghe một lần để rồi sau đó thổn thức kiếm tìm một cái gì vô định. Người ta không biết rằng dư ba của bài hát cũng theo đó mà dao động mãi. Những lúc ấy, tôi thường tưởng tượng như đang đứng trong một căn phòng ngột ngạt, bất chợt mát rượi một cơn gió nhẹ, dù chỉ là thoáng qua… Người ta có thể được nghe nhạc nhiều lần, nhưng mấy khi có được cảm giác như thế. Tôi cho như vậy là may mắn lắm. Tôi cũng đã từng may mắn như vậy khi nghe “Để gió cuốn đi” của Trịnh Công Sơn. Nếu một lúc nào đó, tự thấy lòng mình không thể thanh thản thì hãy để gió cuốn đi, để cho mây trôi qua dòng sông và sông sẽ cuốn trôi tất cả…
Nhạc Trịnh Công Sơn thường triết lý, người ta bảo vậy. Nhưng tôi thì lại thấy khác. Có người làm nghệ thuật nào lại chẳng muốn gửi gắm một chút suy nghĩ của mình vào đứa con tinh thần. Nhưng phải chăng vì thế mà người ta cố gắng gò nặn ra triết lý?
Với Trịnh Công Sơn, phải chăng ông cũng thích đưa vào tác phẩm của mình những cái phù du, bồng bềnh, khó hiểu? Đánh giá một con người là một việc làm hết sức tế nhị. Hơn nữa đây lại là một nhạc sỹ, một nhạc sỹ có tên tuổi và có vị trí trong lòng thính giả hẳn hoi. Thực tình mà nói là tôi không dám tự mình đưa ra kết luận nào cả trong chuyện này. Nhưng vẫn bằng cái trực quan của một thính giả, tôi thấy đơn giản là ông chỉ muốn đưa những rung cảm của mình vào giai điệu, vào ca từ… rồi tự nhiên nó thành ra triết lý. Chẳng hạn như bài để gió cuốn đi có những câu: “Ôi trái tim đang bay theo thời gian, làm chiếc bóng đi rao lời dối gian”. Phải chăng khi viết như vậy là ông đang nghĩ đến chính bản thân mình?
Bài hát có thể kết thúc đã lâu nhưng người ta dường như vẫn cảm thấy những cơn gió lòng còn đang ngập tràn dòng xúc cảm. Gió khi lăn tăn, lúc nhẹ nhàng, chợt im lặng… lúc lại tưng bừng mịt mù cát bụi. Soi vào không gian vô chừng ấy, người ta như người mộng du, bởi vì ngay từ đầu tác giả đã ru người nghe bằng một lời thủ thỉ:
“Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi. Để gió cuốn đi…”
Bình thường nếu có ai bất chợt hỏi tôi câu này, tôi sẽ tìm cách lấp liếm hoặc trả lời chung chung vì chẳng biết trả lời sao cho thoả đáng cả. Không phải câu hỏi khó mà vì nó đụng đến phạm trù đạo đức. Mà hễ nhắc đến đạo đức thì chẳng có chuẩn mực nào là tuyệt đối. Cần có một tấm lòng để đùm bọc? Yêu thương? San sẻ?… biết trả lời thế nào cho đủ. Thế mà câu trả lời của người đặt câu hỏi lại chẳng ăn nhập gì tới vấn đề này cả. Đó là một cách trả lời trốn tránh, nhiều người có thể cho là như vậy. Tác giả đang trốn tránh phải trả lời câu hỏi hóc búa, hay ông chỉ muốn làm cho ca từ thêm bâng khuâng khó hiểu để thu hút người nghe? Hoặc giả chính ông cũng đang không hiểu nổi cảm xúc của mình. Tất cả vẫn chỉ là điều giả định. Có một điều chắc chắn là để gió cuốn đi rồi người ta sẽ thấy lòng mình nhẹ nhõm. Nhưng rồi sau đó, lòng ta sẽ đi đâu?
“Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông. Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông. Ôi trái tim đang bay theo thời gian. Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian”.
Ngày lên hay đêm xuống chỉ là một cách diễn đạt, có khác chăng là tâm trạng nhân vật trữ tình đang bi quan hay phơi phới niềm tin cuộc sống. Đến bây giờ người ta mới hiểu. Người ta có thể thấy thanh thản khi thả hồn theo gió. Nhưng có còn thanh thản nữa không khi gió đã cuốn nó vào dòng đời trôi nổi. Góp vào đời những tiếng nói, người ta thấy nói ra thì dễ mà nghe lại thì không dễ chút nào. Trong biết bao nhiêu lần nghe lại những gì mình đã nói, sẽ có lúc ta phải dằn vặt vì đã có những lời “làm chiếc bóng đi rao lời dối gian”. Người ý thức được nỗi sợ hãi đó và biến nó thành bi kịch của mình là không ai khác ngườI nghệ sỹ. Họ có sứ mệnh phảI tạo ra những tiếng vọng đúng đắn cho đời, ca ngợi những cái đẹp đích thực chứ không phải lọc lừa người thưởng thức bằng những giá trị dối trá. Càng thấy cái đáng sợ của nghề nghiệp, họ càng phải biết nghiêm khắc với chính mình.
“Những khi chiều tới, cần có một tiếng cườI để nhậm ngùi theo lá bay. Rồi nước cuốn trôi. Rồi nước cuốn trôi…”
Tại sao cứ phải tự ép mình một nụ cười giả tạo khi mà người ta còn không thể vui nổi? Ấy thế, vì không có mới phải cần. Nếu như ai cũng biết quên để mà vui sống, biết cái sứ mệnh cao cả của chiếc lá khi chấm dứt màu xanh nguyên thuỷ là để chuẩn bị cho một màu xanh vĩnh hằng thì đời làm gì có nỗI buồn, người ta làm gì biết đến thất bại và biết đâu làm gì còn phần con trong chất ngườI được nữa?!!…
Dường như cả bài ca, tác giả chỉ đưa vào đó nào gió, nào mây, nào sông nước mênh mông. Nhưng đây không đơn thuần là ca khúc mô tả thiên nhiên, bởi nếu thế đã không còn là Trịnh Công Sơn nữa. Ta có thể thấy đằng sau đó là một con người, một tâm hồn đang đi tìm kiếm chân lý, tìm kiếm con người thật của mình. Sau cuộc hành trình ấy, người ta đã quên hết mình đã phiêu du những đâu, đã trăn trở như thế nào. Chỉ có một điều duy nhất mà ai cũng có thể nhận ra: không thể cứ mãi phiêu du được nữa khi “nhìn suốt một mối tình” mà “chỉ lặng nhìn không nói năng”. Nhìn mà không nói thì chẳng thay đổI được gì cả. Hoặc giả chính tác giả đang sợ sự thay đổI, sợ sẽ lại “làm chiếc bóng đi rao lời dối gian”. Chẳng thà cứ như thế, “tình không lên tiếng là tình trăm năm” (Mưa Thì Thầm -Tôn Thất Lập).
Nếu để nói về một con người, không nên chỉ nhận xét qua một câu nói của người ấy. Nói như vậy để thấy rằng không thể chỉ bằng một ca khúc hay một bản nhạc mà thâu tóm phong cách của một nhạc sỹ, nhất là khi đó lại là một phong cách lớn. Đối với Trịnh Công Sơn thì lại càng không thể. Nhưng qua “Để gió cuốn đi” và một số bài khác của ông như “Hoa vàng mấy độ”, “Chuyện đoá quỳnh hương”… tôi mới hiểu nhạc Trịnh Công Sơn liên kết với người nghe bằng một sợi tơ vô hình mà bền chắc. Có thể qua thời gian vô số những sợi tơ như vậy sẽ bao bọc trái tim người nghe bằng cả tấm mạng mang tinh thần Trịnh Công Sơn. Làm sao người ta có thể quên một người nghệ sỹ suốt đời gởi hương cho gió đế đến với đời như Trịnh Công Sơn?…
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|11:45 AM|
Monday, November 08, 2004
I just don’t know what should I say... I’m feelin’ like I’m not I am anymore… it’s because of u, because the me misunderstood the u, rite?!?
It’s not like those days when I was really mad about u… No missin’, no cryin’ anymore as it hurt too badly.
There’s so many questions hauntin’ me: is it u that I’m fallin’ in love with? Is it u who I just don’t wanna name “a liar”? Is it me who is always strong? Is it me who knew from the start that it will end up like this but still let it go on? Is it a true love or just a love affair? Is it a love of thunder-striking? is it possible if a man can love 2 women at the same time? When does a lover tell the truth? when he’s cryin’ ‘cos he can’t help from missin u, ‘cos u r not around???…
I’m really confused, my friends..
U can find this nonsense.. I’m really sorry… I’m just writin’ what my heart is all about at this moment…
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|10:16 AM|
Wednesday, October 20, 2004
Em đã hỉu yêu vẫn là đau khổ
mang trong lòng nhìu nỗi khổ ko tên
nhưng quá khứ đã trôi vào quên lãng
em từ đây đã lãng mạn và iu
ko yêu ai và cũng chả ai iu
ko vì thế em lại buồn ngớ ngẩn
bởi dzì em là bé Scor đáng yêu
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:12 PM|
Sunday, September 12, 2004
Men Are Hard To Please
The problems with GUYS:
If u TREAT him nicely, he says u are IN LOVE with him. If u DON'T, he says u are PROUD.
If u DRESS Nicely, he says u are trying to LURE him. If u DON'T, he says u are from KAMPUNG.
If u ARGUE with him, he says u are STUBBORN .If u keep QUIET, he says u have no BRAINS.
If u are SMARTER than him, he'll lose FACE .If he's SMARTER than u, he is GreaT.
If u don't LOVE him, he tries to POSSESS u; If u LOVE him, he will try to LEAVE u.(very true huh?)
If u don't MAKE LOVE with him., he says u don't LOVE him. If u DO!! he says u are CHEAP.
If u tell him your PROBLEM, he says u are TROUBLESOME. If u DON'T, he says that u don't TRUST him.
If u SCOLD him, u are like a NANNY to him. If he SCOLDS u, it is because he CARES for u.
If u BREAK your PROMISE, u cannot be TRUSTED. If he BREAKS his, he is FORCED to do
so.
If u SMOKE, u are BAD girl; If he SMOKES, he is GENTLEMENT.
If u do WELL in your exams, he says it's LUCK. If he does WELL, it's BRAINS.
If u HURT him, u are CRUEL , If he HURTS u, u are too SENSITIVE!! & sooo hard to please!!!!!
If u send this to guys, they will swear that it's not true..... but if u don't,
they say u are selfish..... The moral of the story is.......
SEND THIS TO GUYS OUT THERE ANYWAY... (^_^)
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|9:51 PM|
Tuesday, August 17, 2004
Hà Nội vs Sài Gòn
Cà phê
Cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus
Cà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn
Ăn trưa
Cơm trưa Sài Gòn với tô canh ổ qua hai ngàn rưởi
Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền
Gọi điện ngoài đường
Ở Sài Gòn, bạn hãy dừng xe - dắt lên vỉa hè - quay ngược đầu xe - nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió
Ở Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại - cho cả thế giới biết bạn là ai
Cảm ơn
Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô receptionist cúi gập người chào bạn
Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn
Cơn mưa
Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn - đỏng đảnh nhưng mau quên
Mưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội - âm ỉ và dai dẳng
Ăn mặc
Ở Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex
Ở Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ
Xe máy
Ở Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh
Ở Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ
Giao thông
Ở Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái - nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi
Ở Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi - nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý
Trà đá
Ở Hà Nội, một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá năm trăm đồng
Ở Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí
Ăn phở
Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa
Bát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê
Giầy vớ
Đàn ông Hà Nội có thể đi giày mà không cần mang vớ
Con gái Sài Gòn có thể đi vớ mà không cần mang giày
Con đường:
Hai con đường đôi vắng vẻ với tán lá xà cừ rậm rạp đầy tiếng ve trong những trưa hè - chúng giống nhau đến lạ!
Đường Hoàng Diệu (Hà Nội)
Tôn Đức Thắng (Sài Gòn) -
Đụng hàng:
Khi hai cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau...
con gái Hà Nội: "Tớ với ấy cùng mua nó nhé?"
con gái Sài Gòn: "Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác"
Dao dĩa
Khi bạn nói: "Cho tôi thêm một cái dĩa" với người bồi bàn...
ở Hà Nội: Người ta sẽ mang cho bạn một cái nỉa
ở Sài Gòn: Họ sẽ mang cho bạn một chiếc đĩa
Tỏ tình:
Khi bạn nói với một cô gái: "Thế em có yêu anh không?"...
con gái Hà Nội: "Nếu nói không thì sao?"
con gái Sài Gòn: "Tại sao lại không nhỉ!"
Ăn sáng:
Khi bạn nhận lời đề nghị của người bạn: "Đi ăn sáng với tớ nhé?"...
ở Hà Nội: Hoặc là bạn có nhiều hơn 20 ngàn, hoặc là chả cần xu keng nào!
ở Sài Gòn: Điều kiện cần và đủ: Bạn có tối thiểu 10 ngàn trong túi!
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|3:43 AM|
Monday, August 09, 2004
What the fuck feeling !
Vẫn là 1 ngày như bao ngày khác, vẫn là 1 đêm yên ả quen thuộc, vẫn những con người ấy, vẫn những câu nói ấy... tất cả đều ko có gì khác thường,....chỉ trừ có 1 người, 1 người quen mà lạ, gần mà sao lại xa vời!? Chẳng hiểu sao, bỗng dưng lại thấy buồn buồn.... buồn mà chẳng hiểu vì đâu? Thật là ngốc quá, sao lại ko biết nhỉ? Phải chăng là vì người đó? Hình như là ko, chắc đó chỉ là những hờn ghen nhất thời mà thôi... chẳng có chút căn cứ nào cả ( Hmm mà cũng không đúng ... tại sao cô ta lại đặt chuyện như vậy ???)
Con người ta vốn là vậy, nói là buồn mà cũng chẳng rõ có phải mình buồn.(?) Chỉ biết rằng cái cảm giác mơ hồ ấy thật khó chịu mà ko thể nào bỏ wa nó, ko thể nào dứt ra được. Phải làm sao đây? Lại vẫn như bao lần khác, muốn vùi tất cả vào tiếng nhạc, vào giấc ngủ để hy vọng rằng sáng mai thức dậy rồi mọi thứ sẽ wa đi, tất cả sẽ trở lại với nhịp bình thường vốn có. Nhưng đâu có được... Em vẫn ngồi đây, 1 mình trong màn đêm tĩnh mịch... và chẳng có gì thay đổi, chẳng chút vơi đi!?!
...Nghĩ lại những lúc 2 đứa bên nhau trước kia ,giờ cảm thấy thật buồn.... buồn ........ What the hell ! Why her fucking story always come into my mind ? What the fuck !
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|10:30 AM|
Thursday, July 29, 2004
Meo meo....
.
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|5:54 PM|
Tại sao phụ nữ khóc-
Một cậu bé hỏi mẹ:
- Tại sao mẹ lại khóc?
Người mẹ đáp:
- Vì mẹ là một phụ nữ.
- Con không hiểu - Cậu bé thốt lên.
Người mẹ ôm chặt con và âu yếm:
- Con không bao giờ hiểu được, nhưng nó là như thế đấy...
Thời gian trôi đi, cậu bé lại hỏi cha:
- Tại sao mẹ lại khóc hở cha?
- Tất cả phụ nữ đều như thế, con yêu ạ - người cha mỉm cười đáp.
Cậu bé lớn dần lên và khi trở thành một người đàn ông, anh vẫn thường tự hỏi: "Tại sao phụ nữ lại khóc?".
Cuối cùng anh tìm đến một nhà hiền triết. Nghe hỏi, nhà hiền triết ôn tồn nói: "Khi Thượng đế tạo ra người phụ nữ, người phải làm cho họ thật đặc sắc. Người làm cho đôi bờ vai họ cứng cáp để che chở được cả thế giới, đôi tay họ mát lành để che chở sự yêu thương, và người cho họ một sức mạnh tiềm ẩn để mang nặng đẻ đau.
Người cho họ một sự dũng cảm để nuôi dưỡng và chăm sóc gia đình, người thân, bạn bè ngay cả những lúc mọi người dường như buông trôi, và dù có nhọc nhằn đến mấy đi nữa họ không bao giờ than thở... Người cho họ tình cảm để họ yêu thương con cái ở mọi nghĩa trên đời, ngay cả những lúc con cái họ gây cho họ đau khổ.
Người cho họ sức mạnh để chăm sóc người chồng của họ, tránh vấp ngã vì người tạo dựng họ từ những xương sườn của người đàn ông để bảo vệ trái tim anh ta... Người cho họ sự khôn ngoan để biết rằng một người chồng tốt sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ mình, hiểu rõ sự chịu đựng của người phụ nữ và cô ta luôn thấp thoáng sau mỗi thành công của người chồng.
Để làm được những việc nhọc nhằn đó, người cũng đã cho họ giọt nước mắt để rơi, để họ sử dụng bất cứ lúc nào và đấy là điểm yếu duy nhất của họ. Khi con thấy họ khóc, hãy nói với họ con yêu họ biết bao và nếu họ vẫn khóc, con hãy làm trái tim họ được bình yên
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|5:42 PM|
Nếu và thì....
Nếu bầu trời có vẻ như bao phủ đầy mây xám mà bạn lại đi ra ngoài khi trời mưa… Nếu bạn đang mong nhìn thấy một chiếc cầu vồng rạng rỡ nhưng màu sắc của nó lại mang đến cho bạn nỗi buồn… Nếu quả đất vẫn tiếp tục quay mà bạn phải đi đến kết thúc… Nếu bạn đang tìm kiếm ánh sáng mặt trời mà tất cả những gì bạn nhìn thấy là bóng đêm tối mịt… Nếu tất cả xung quanh bạn là những niềm vui mà riêng với bạn chỉ là nỗi buồn… Nếu bạn đang quá sức mệt mỏi mà cuộc sống lại tiếp tục quật ngã bạn… Nếu bạn khóc…
Thì bạn hãy nghĩ những giọt nước mắt của bạn rơi xuống đất đã làm nên điều kỳ diệu: vẻ đẹp của những bông hoa như sự dịu dàng trên tay bạn. Thì bạn hãy cảm nhận không khí xung quanh bạn đang sực nức mùi cỏ mới cắt. Thì bạn hãy cười đùa với những đứa trẻ và nhận lấy sự ngây thơ từ chúng khi chúng cười đùa. Thì hãy tưởng tượng mình đang bay cùng một cô bướm xinh xinh trong một khu rừng đầy màu sắc. Thì bạn hãy lắng nghe tiếng thì thầm của đại dương và bạn để làn da của mình được mơn man bởi làn gió ấm áp của mùa hạ. Thì bạn hãy nếm một viên kẹo và cảm nhận vị ngọt ngào của những kỷ niệm thời thơ ấu đang dịu ngọt trên đầu lưỡi bạn. Thì bạn hãy lắng nghe giai điệu trong trẻo của những chú ###### hót đón chào một ngày mới. Thì bạn hãy nhớ những nỗi dịu dàng quá đỗi mà bạn nhận được từ nụ hôn êm đềm của mẹ khi ôm chặt bạn vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương vô bờ.
Hãy cố gắng tìm kiếm những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Hãy trông lên những đám mây ngũ sắc trên đầu chứ đừng nhìn đất đen dưới vệ đường. Cuộc sống không ban ơn cho ta mà chính ta sẽ ban tặng cho cuộc sống những món quà từ những hành động và suy nghĩ tích cực của mình. Hãy bắt đầu ngày hôm nay từ ngay giây phút này. Bởi vì cuộc sống đã là một niềm vui, một món quà vĩ đại nhất mà tạo hóa ban tặng cho bạn. Xin chúc những điều tốt đẹp đó đến với cuộc sống của bạn !
*[[ And they lived happily ever after... ]]*
|5:36 PM|
blog
child
friends
others
+ Music +